Mặt Lâm Hoa đỏ ửng.
Mặc dù có chút hết hồn nhưng từ vẻ mặt xấu hổ của Lâm Hoa thì Tiêu Nhất Thiên cũng nhận ra, vừa rồi khi bác sĩ chữa thương cho anh thì ở ngoài cửa, Đỗ Tuyết Mai cũng đã nói trước với Lâm Hoa rồi, để cho Lâm Hoa có chuẩn bị tâm lý trước.
Hơn nữa, Lâm Hoa cũng không hề tỏ vẻ phản đối.
Dù sao Lâm Hoa là cô nhi, từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện, bố mẹ đều đã mất, không chỗ nương tựa, những năm này Đỗ Tuyết Mai và Đỗ Thiết Sơn giúp cô ta lên đại học, vẫn luôn coi cô ta như là con gái ruột, cho cô ta một gia đình.
Như có ơn tái sinh!
Cô ta là một cô gái ngoan ngoãn điển hình. Đỗ Tuyết Mai đề nghị thì đương nhiên cô ta sẽ không tuỳ tiện từ chối.
Huống chi, Tiêu Nhất Thiên lại ưu tú như vậy...
"Bà ngoại!"
Tiêu Nhất Thiên xấu hổ vô cùng, mặt cũng tái rồi, vội vàng mở miệng ngăn Đỗ Tuyết Mai lại, lắc đầu nói: "Nam cưới nữ gả là chuyện lớn trong đời, cần có tình cảm bồi đắp, không phải tuổi tác phù hợp là có thể kết hôn."
"Hơn nữa, thật ra cháu..."
Thật ra cháu có vợ rồi!
Không chỉ có vợ mà ngay cả con gái cũng có luôn! Con gái của cháu cũng đã bốn tuổi rồi!
"Có cái gì không thích hợp?"
Đỗ Tuyết Mai hai mắt đẫm lệ trừng Tiêu Nhất Thiên một chút, hoàn toàn không cho Tiêu Nhất Thiên có cơ hội từ chối và giải thích, một tay nắm lấy Tiêu Nhất Thiên, một tay khác nắm lấy Lâm Hoa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697935/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.