Động tác của Tiêu Nhất Thiên rất nhanh, rất đột ngột mà không hề báo
trước, khiến cho hai vệ đi sau Triệu Bân cũng không kịp ứng lại. Khi họ nhận ra có điều gì đó không ổn thì Triệu Bân đã nằm ngay đơ trên
bàn.
"Mày!"
"Đồ khốn kiếp..."
Trong phút chốc, hai tên vệ sĩ điên tiết muốn xông vào đánh Tiêu Nhất
Thiên.
Tiêu Nhất Thiên dĩ nhiên không cho bọn họ cơ hội để làm gì mình, một tay ghì chặt sau ót Triệu Bân, gid chân đạp hai tên vệ sĩ bay thằng ra đập vào cửa phòng, chỉ một cú đá mà làm đối phương mất hết cả sức chiến đấu.
Đột nhiên cả phòng lặng thinh...
Lý Đào Phong với mấy gã tỷ phú vốn dĩ đang chờ đợi một màn kịch hay lúc này sững sờ đưa mắt nhìn nhau, miệng há hốc suýt rơi cằm xuống đất. Bọn họ thật sự có nằm mơ cũng không nghĩ rằng Tiêu Nhất Thiên lại to gan lớn mật như vậy, ngay cả Triệu Bân cũng dám đánh!
Tiêu Nhất Thiên nắm gáy Triệu Bân nhấc đầu gã ta lên, mũi Triệu Bân bị
dập cho sưng tấy, sống mũi hõm sâu, xương mũi gãy, máu mũi máu miệng
chảy ra ròng ròng. Lúc này gã ta mới tỉnh rượu, trong nháy mắt trở nên vô cùng tình táo, cơn đau nhức như bị xát muối còn có tác dụng hơn bất kỳ liều thuốc giải rượu nào.
"Mũi! Mũi của tao!"
Gã ta đưa ra sờ mũi, phát hiện cả bàn tay đều dính máu, Triệu Bân tức giận chửi bới: "Mày được lắm thằng nhãi ranh! Dám động tay động chân với bố mày à, tao..."
“Bốp!"
Tiêu Nhất Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697917/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.