Chỉ một câu nói mà làm tất cả mọi người đều ngây ra.
Bạn trai sao?
Lông mày của Phạm Đức Thành dựng ngược cả lên, vẻ mặt ông ta đầy kinh ngạc, trong lòng như muốn nói: Không phải cậu Tiêu đã có vợ rồi sao? Hơn nữa, cô Tô còn là một cô gái tốt, lại hiều chuyện rất được lòng người.
Bắt cá hai tay như thế này mà được sao?
Khóe miệng Lý Đào Phong giật giật liên hồi, như bị ai đó tát vào mặt mấy cái, đồng từ co rút mạnh, cứ nhìn chằm chằm vào đôi cúp E huyền diệu của Sói Đồng đang tựa lên cánh tay của Tiêu Nhất Thiên.
"Hóa ra là như thế này..."
Dù sao ông ta cũng là đại gia ở cái đất thành phố này, dĩ nhiên cũng có lòng tự trọng và sĩ diện của một gã nhà giàu quyền quý, chút chuyện này sao có thể khiến ông ta bộc phát cơn giận ra trước mặt đám đông? Ông ta phất mạnh bàn tay phải vừa bị phớt lờ của mình, sài bước lớn đi lướt qua Tiêu Nhất Thiên, hừ lạnh một tiếng: "Cậu Tiêu, cậu đúng là có số hường đấy!"
Rồi không đợi đối phương kịp phản ứng gì, ông ta đi thẳng một mạch vào trong khách sạn.
"Cậu Tiêu, chuyện này..."
Phạm Đức Thành vội vàng xin lỗi: "Thực sự xin lỗi cậu Tiêu, là do tôi sắp xếp không ồn thòa, tiếp đón cậu không được chu đáo."
Sói Vương Bất Bại)
"Không phải lỗi của ông."
Tiêu Nhất Thiên lắc đầu, sau đó nhìn xuống bộ ngực đồ sộ của Sói Đồng,
tỏ ý: "Lợi dụng đủ chưa? Đúng là lưu manh! Xong rồi thì đừng tì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697916/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.