Kết quả đúng như dự đoán của Tiêu Nhất Thiên.
Trôi qua hết hai ba phút, Đỗ Tuyết Mai mới từ trong sự kinh ngạc sực tinh. Bà cụ cúi đầu nhìn Vương Diệu Linh và tên đầu vàng quỳ dưới đất không chịu đứng dậy mà vừa khóc vừa hét, sau đó bà cụ ngước đầu nhìn ánh mắt bình thản đã tính trước kĩ càng của Tiêu Nhất Thiên, bỗng nhiên hiểu rõ mọi chuyện.
"Đứng dậy, mau đứng dậy."
Dù sao nhà họ Đỗ năm năm trước cũng đã từng huy hoàng, Đỗ Tuyết Mai sống hết hơn nửa đời người cũng đã trải qua không ít sóng to gió lớn, nên bà cụ chỉ kinh ngạc một lúc, sau đó bà cụ biểu hiện điểm tĩnh hơn so với những hàng xóm láng giềng đó.
Khom lưng xuống, đưa tay đi đỡ Vương Diệu Linh và tên đầu vàng, bà cụ thở dài một hơi, lời nói ra thấm thía: “Mọi người đều là hàng xóm, ngước đầu không thấy cúi đầu thấy, không có mâu thuẫn gì không thể giải quyết được, biết nhận sai là được rồi."
Bà cụ thật sự là người dễ mềm lòng.
"Phải, phải phải!"
"Cảm ơn bà, cảm ơn bà!"
Vương Diệu Linh và tên đầu vàng nhìn nhau, giống như được đại xá cảm kích đến rơi nước mắt, âm thầm vui mừng. Cuối cùng cũng xem như là tránh khỏi một kiếp nạn.
"Tiền, hình như ướt rồi."
Từ phía sau lưng hai người giọng nói của Tiêu Nhất Thiên đột nhiên cất
lên.
Trong lòng hai người run mạnh, cúi đầu nhìn lại, số tiền rải rác trên đống trái cây và rau cải bị đạp nát của Đỗ Tuyết Mai đã mang ra đều thấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697866/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.