Vẻ mặt Tô Tử Lam hiện lên chút căng thẳng, vội vàng lắc đầu nói: “Không có chuyện đó đâu. Mẹ, mẹ đừng nghĩ nhiều nữa, cũng đừng nói bậy bạ, làm sao con có thể thích anh ấy chứ? Chỉ là con..."
"Chỉ là nhất thời con không giãy tay ra mà thôi."
Vừa nói xong, cả gương mặt đã đỏ bừng lên.
Nếu như nói rằng chỉ với nửa ngày ở bên cạnh nhanh đã này sinh cảm giác động lòng với Tiêu Nhất Thiên thì tuyệt đối không thể nào, điều này cũng không phù hợp với tính cách của Tô Tử Lam, càng không phù hợp với tình cảnh hiện tại của cô.
Mấy năm nay, Tô Thanh Cường bị tàn tật, Tô An Nhiên lại còn nhỏ tuổi, Liễu Như Phương về hưu trước thời hạn để chăm sóc cho hai ông cháu bọn họ. Chi tiêu trong nhà đều dựa vào một mình Tô Tử Lam.
Cô là một người phụ nữ, thế nhưng trách nhiệm trên vai lại vô cùng nặng
nề!
Bây giờ, cô đã bị đá ra khỏi tập đoàn Tô Doãn, không còn công việc nữa. Đối mặt với nguy cơ sinh tồn nghiêm trọng, làm sao cô còn thừa tâm tình để nói chuyện yêu đương chứ?
Hơn nữa, chuyện đột nhiên mang thai vào năm năm trước quả thật đã tạo thành bóng ma vô cùng lớn trong lòng cô. Đối với tình yêu, đối với đàn ông, cô đã không còn suy nghĩ gì nữa rồi, tất cả cảm xúc chỉ còn lại bài xích.
"Thật sao?"
Liễu Như Phương cau mày, có chút không tin.
"Đương nhiên là thật rồi."
Tô Tử Lam kiên định nói: "Mẹ, con gạt mẹ khi nào chứ? Năm năm nay,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697848/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.