"Đồ khổn!"
Tô Tử Lam lạnh lùng nói: "Không có chuyện gì thì tôi cúp máy đây."
"Đừng."
Tô Thành Đạt đắc ý nói: "Em họ đoán xem bây giờ tôi đang ở đâu và làm gì?"
"Tôi không có hứng thú biết."
Tô Tử Lam đang định cúp máy, giọng nói của Tô Thành Đạt lại vang lên: "Thật sự mất hứng, mà thôi, nói cho cô biết cũng không sao. Vừa nãy tôi gọi cho tổng giám đốc Đức, tổng giám đốc Phúc, bọn họ đã đồng ý để tôi thay cô tiếp tục kế hoạch hợp tác tiếp theo."
"Tôi đang trên đường đến tập đoàn Triệu Kiển. Mười phút sau, tôi sẽ đích thân ký hợp đồng với tổng giám đốc Phúc, sau đó là tổng giám đốc Đức và tổng giám đốc Trường. Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, tôi con phải cảm ơn em họ đã làm rất nhiều việc trong giai đoạn trước đây đấy."
"Em họ trồng cây, anh họ hưởng bóng mát, trong giới kinh doanh thì quả là một câu chuyện đáng được mọi người ca tụng, ha ha ha."
Sắc mặt của Tô Tử Lam xám xịt như tro tàn.
Bàn tay run lên, chiếc điện thoại gần như rơi xuống đất.
Bỉ ổi!
Tiêu Nhất Thiên làm ầm ĩ buổi lễ đính hôn, Tô Tử Lam đoán Tô Thành Đạt sẽ không chịu để yên. Cô đã chuẩn bị tâm lý, nhưng có cho tiền cô cũng không ngờ Tô Thành Đạt lại hành động nhanh như vậy.
"Đây là ý của ông nội. Cũng không thể trách tôi được, muốn trách thì trách em rể quá kích động kia. Dám ra tay gây hấn trước mặt ông nội, tương đương với việc đánh vào mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/166945/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.