Chúng ta là một gia đình...
Trái tim Tô Tử Lam đột ngột run lên, sự phức tạp dâng lên trong ánh mắt, ngây người đứng im lại chỗ một lúc lâu.
"Đi thôi, chúng ta về nhà"
Tiêu Nhất Thiên kéo Tô Tử Lam xoay người rời đi, đi tới cửa đại sảnh, anh bỏ lại một câu mà không thèm nhìn lại: "Ai không phục thì cứ tới tìm tôi, dám động vào vợ và con gái tôi thì chỉ có đường chết!"
Giọng nói như một hồi chuông lớn, chấn động điếc cả tai.
Không khí trong đại sảnh khách sạn trầm mặc đến cực điểm, Tiêu Nhất Thiên đã gây náo loạn như thế nên buổi tiệc hôm nay cũng coi như bỏ. Nhận thấy tình hình không ổn, khách khứa cũng bắt đầu lần lượt rời đi.
Cảnh tượng tan tác như ong vỡ tổ.
Chẳng mấy chốc, trong đại sảnh khách sạn to lớn chỉ còn lại có bốn người: Tô Chí Công, Tô Thanh Thế, Tô Thành Đạt, và đứa chắt đích đôn Tô Thiên Bảo.
"Bố, cái này..."
Mặt mũi Tô Thanh Thế đen như đít nồi.
"Vô dụng!"
Tô Chí Công giơ cây gậy ba toong gõ lên người Tô Thanh Thể vài cái, vừa gõ vừa chửi bởi: "Chuyện tốt các người làm đẩy. Đây là người các người tìm tới mà? Hừm, dẫn sói vào nhà, tự chuốc lấy phiền phức."
Tô Chí Công rất coi trọng thể diện, nhưng hiện tại thì mặt mũi già nua của ông ta đã mất sạch hết rồi.
"Bố, bố đừng lo lång."
Tô Thanh Thế vội vàng nói: “Tên nhóc kia cao to thô kệch, trời sinh bản tính ngang tàn bạo ngược, căn bản giống như kết quả điều tra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/166944/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.