Vua Sói?
Người đàn ông trung niên cau mày.
Nhưng mà thái độ của viên tướng trung niên đối với Tiêu Nhất Thiên đã làm cho lòng ông ta như tro tàn.
Một thiếu tướng lại cung kính khom lưng uon gối với Tiêu Nhất Thiên, chuyện này chứng minh điều gì? Sao có thể chứ? Chẳng lẽ viên tướng trung niên đưa mấy chục chiếc xe jeep, dẫn theo đội ngũ gần hai trăm người đến đây chỉ là để nghênh đón Tiêu Nhất Thiên ra tù?
Năm năm qua, không phải Tiêu Nhất Thiên luôn bị giam trong nhà giam thứ tư ở Hải Phòng sao?
Người đàn ông trung niên không thể nào hiểu nổi.
"Không."
Tiêu Nhất Thiên lắc đầu, nói: "Ông tới sớm."
"Há?"
Viên tướng trung niên sửng sốt.
Tiêu Nhất Thiên trầm giọng nói: "Thần phận của tôi là tuyệt mật, không thể để người ngoài biết, nếu không thì tôi cũng không cần tổn thời gian ở tại trại giam thêm ba ngày, sau đó quang minh chính đại đi ra ngoài.”
“Vua Sói, xin lỗi, là tôi sơ xuất."
Dường như viên tướng trung niên hiểu ra gì đó, vội vàng xin lỗi, rồi sau đó quay đầu nhìn người đàn ông trung niên và mấy tên bảo vệ cường tráng, nghiêm mặt nói: "Xin Vua Sói yên tâm, tôi sẽ xử lý sạch sẽ."
"Ừ" Tiêu Nhất Thiên gật đầu, xoay người rời đi.
“Áp giải toàn bộ lên xe đưa về."
Viên tướng trung niên vung tay, đảo mắt người đàn ông trung niên và mấy chục tên bảo vệ đã bị áp tải lên xe jeep, biển mất không tung tích, giống như là chưa từng xuất hiện.
Sau đó viên tướng trung niên đuổi theo Tiêu Nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/166939/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.