Cánh cửa sắt của tù giam thứ tư ở Hải Phòng từ từ mở ra.
"Mau!"
"Bao vây!"
Mấy chục tên đàn ông cường tráng sớm đứng chờ ở quảng trường trước cửa lập tức xông lên, vây quanh cửa sắt chật như nêm.
Hôm nay có tám tù nhân mãn hạn tù được thả ra.
Những tù nhân đi phía trước trợn mắt há hốc mồm.
Tình huống gì đây?
Mấy chục tên cường tráng cùng mặc tây trang màu đen tuyền, khoanh tay đứng sừng sững, vẻ mặt lạnh lùng, hiển nhiên là không có ý tốt.
Đứng đầu là một người đàn ông trung niên.
Trong tay ông ta cầm một tầm ảnh chụp, so sánh với từng phạm nhân vừa ra khói nhà tù, giống như là đang tìm người, hành động này làm cho những phạm nhân đó nhịn không được mà đổ mồ hôi hột, trong lòng thầm nghi ngờ: “Chẳng lẽ một trong mấy người ra tù cùng đợt với mình có kẻ thù của những người này?"
Vừa mới ra tù đã bị trả thù, đúng là quá xui xẻo!
Vì thế, người sau còn chạy nhanh hơn cả người trước.
Hai phút sau.
Bảy phạm nhân ra trước đã lục tục rời đi, Tiêu Nhất Thiên là người cuối cùng ra khỏi nhà tù, thuận tiện đóng cửa sắt lại, quét mắt nhìn phong cảnh bên ngoài, vẻ mặt lạnh nhạt như nước, hỏi: “Các người đang tìm tôi sao?"
"Cậu chủ nhỏ"
Đồng tử của người đàn ông đứng đầu đột nhiên co rụt lại.
Mà cơ bắp của mấy chục người đứng xung quanh nháy mắt căng chặt, giống như là rơi vào đại địch, mắt nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Tiêu Nhất Thiên, chuẩn bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/166938/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.