"Vật nhỏ, còn muốn trốn đi đâu?" Nguyệt một tay chống nạnh, cúi đầu nhìn Kim Mao run lẩy bẩy trên đất.
"Ô!"
Kim Mao khiếp sợ kêu lên. Nguyệt vừa rời khỏi cửa đã nhìn thấy Kim Mao rúc vào một góc tường, cũng chưa đi xa.
Nhưng khi Nguyệt đến gần, Kim Mao nhanh chân bỏ chạy. Một người một "chó" chạy vòng vòng quanh tầng lầu này, may mắn lầu này là lầu chuyên dụng dành cho Nạp Lan Chỉ Thủy, ngoại trừ thư ký của cô ra, bình thường sẽ không còn ai khác.
Rốt cuộc đuổi được Kim Mao.
"Trước mặt ta còn muốn giả vờ?"
"Biết điều thì khai ra mi rốt cuộc là yêu quái phương nào!" Nguyệt hừ hừ nói.
"Ô~~"
Kim Mao chẳng qua chỉ nhẹ nhàng lớn tiếng kêu, con ngươi long lanh như có thể nặn ra nước, tiểu tử là đang tranh thủ đồng cảm đây.
"Nói tiếng người!" Nguyệt quát lên.
"Ô ô~~" Kim Mao vẫn kêu lên,
"Hừm?" Nguyệt cúi người, tới bên cạnh nó, cẩn thận đánh giá Kim Mao.
"Kỳ lạ." Nguyệt nhíu mày,
"Trên người không tụ ngũ hành, linh lực đang bị đình trệ."
"Lẽ nào mi vẫn luôn mang bộ dạng này?"
Kim Mao yếu ớt gật đầu,
"Được rồi, trước quay về cùng ta rồi nói."
Nguyệt chỉ chỉ phòng tiếp khách, Kim Mao có chút không tình nguyện hướng về sau thối lui.
"Mặc kệ mi có lai lịch gì, nếu để cho ta phát hiện mi muốn tổn thương hai người họ, vậy cũng đừng trách ta đem mi đi làm thịt chó hầm!" Nguyệt cố ý lạnh giọng nói.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-ngo-vao-trong-chen-mau/2478335/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.