Thời điểm mở mắt, phát hiện trần nhà một màu trắng tinh. Nạp Lan Chỉ Thủy hô hấp có chút mạnh,
"Cô ngược lại không nên làm mất luôn cái mạng nhỏ của mình."
Nguyệt khoanh tay, gương mặt đầy khó chịu, ngồi một bên nhìn cô.
"Tôi về nhà rồi hả?"
Nạp Lan Chỉ Thủy ngồi dậy, nhìn xung quanh, ánh mắt có chút mờ mịt.
"Cho cô hủy hoại dạ dày, sớm muộn rồi cũng có một ngày nhét luôn cái mạng vô hũ rượu!" Nguyệt tiếp tục càu nhàu.
"Cô mang tôi về?" Nạp Lan Chỉ Thủy nhìn cô, hỏi.
"Xời~ bổn tiểu thư không có tốt bụng mà hứng thú làm vú em thiếp thân hai bốn trên bảy cho cô." Nguyệt quay mặt đi.
"Là... Tiểu Lang."
Trong đầu nhớ lại khoảnh khắc lúc mất đi ý thức, Nạp Lan Chỉ Thủy nhìn lòng bàn tay mình.
"Thu hồi bộ mặt khổ qua đi!" Nguyệt không đành lòng, vì vậy nhắc nhở.
"Tôi không sao, Nguyệt." Ý là, cô hy bọng có thể được một mình yên tĩnh một lúc.
"Đuổi tôi đi a?" Nguyệt cố ý nói.
Nạp Lan Chỉ Thủy không nói gì thêm, chỉ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Nạp Lan Chỉ Thủy, cô nếu còn bộ mặt khổ qua như vậy, tôi bảo đảm cả đời cô cũng đừng mong đoạt Cảnh Tiểu Lang về lại được." Nguyệt hừ hừ hai tiếng.
"Cũng được, đây cũng chính là điều em ấy hy vọng." Giọng Nạp Lan Chỉ Thủy bi ai,
"Lẽ nào cô mặc kệ Vô Tà?" Nguyệt chất vấn.
"Vô Tà?"
Ánh mắt Nạp Lan Chỉ Thủy dường như khôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-ngo-vao-trong-chen-mau/2478273/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.