Trên lối đi mờ tối, có vài người vội vã đẩy một cái giường bệnh. Tình hình không giống như bệnh viện phổ thông, nằm trên giường là một loại động vật tương tự một con chó màu vàng, nó đang hôn mê.
"Tiểu Lang!" "Tiểu Lang!" Nạp Lan Chỉ Thủy một bên vội kêu lên,
"Nạp Lan, cô bình tĩnh chút đi!"
Mắt thấy Nạp Lan Chỉ Thủy muốn theo nhân viên y tế vào phòng cấp cứu, Nguyệt mạnh mẽ kéo cô lại.
"Em ấy sẽ không xảy ra chuyện gì!"
"Em ấy sẽ không có việc gì đâu đúng không?!!"
Nạp Lan Chỉ Thủy vô hồn kéo Nguyệt, cầm hai vai cô, khẩn trương hỏi.
"Không biết." Nguyệt bình tĩnh trả lời.
"Đều là tôi không tốt."
Tiểu Vô Tà một mực ở bên cạnh chạy tới, níu lấy áo Nạp Lan Chỉ Thủy.
Nạp Lan Chỉ Thủy cúi người, bế bé con lên.
"Bảo bảo, mẹ con sẽ không xảy ra chuyện gì đâu đúng không?" Những lời này uyển chuyển mà nói là cô đang tự nói cho chính mình nghe.
"Chuyện này không thể trách cô được." Nguyệt ngồi bên cạnh, vỗ nhẹ bả vai cô tỏ ý an ủi.
"Là tôi quá vô dụng."
"Tôi cứ đứng trơ mắt ra mà nhìn..."
"Tôi một chút cũng không giúp được..."
Nạp Lan Chỉ Thủy thống khổ cúi đầu,
"Mẹ ơi..." Tiểu Vô Tà sờ lên gương mặt cô.
Nạp Lan Chỉ Thủy bắt lấy cánh tay tiểu tử, nhẹ nhàng nhéo một cái.
"Cô ấy sẽ không dễ dàng có chuyện, tôi có thể bảo đảm với cô." Nguyệt lần nữa thận trọng nói.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-ngo-vao-trong-chen-mau/2478255/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.