Ngước mắt lên nhìn, cô liền nhíu mày chán ghét.
Mộ Cảnh Thương, hắn bám theo cô.
Nhìn thấy cô khổ sở như vậy hắn liền cười khiêu khích, đưa ra bàn tay to lớn đặt lên tường, tạo thành thế gọng kìm áp sát cô.
"Buổi sáng rõ ràng còn chê tiền của tôi, buổi tối lại chạy đi làm tình nhân của người ta, cô làm tôi bất ngờ lắm đấy"
Hà An Kỳ biết rõ hắn đang châm chọc mình, cũng không phí lời mà đi giải thích với hắn, chỉ dùng thái độ ghét bỏ đáp hắn.
"Tôi có thể làm tình nhân của người khác, tiêu tiền của người khác nhưng nhất định sẽ không đụng đến tiền của kẻ không biết điều như anh"
Lại lần nữa, cô lên mặt với anh, đây không còn dạy đời anh mà là khinh thường anh.
Anh thật hận, nếu cô không phải là tình nhân của anh em anh, anh nhất định sẽ đè đôi môi xinh đẹp nhưng lại sắc lem lẻm này của cô ra cắn nát nó.
"Mau tránh ra, tôi còn phải trở về"
Lần nữa cô chán ghét cất tiếng, cô đối với hắn ngày càng không thích, cô biết rõ bài lúc nãy là hắn dỡ trò.
"Không!"
Hắn mặt dày dứt khoát đáp lại cô.
"Tôi nói lần nữa, tránh ra"
"Không!"
Hắn vẫn là loại kiên định ấy.
An Kỳ thật sự bị chọc cho mệt mỏi, hít sâu một hơi, đưa lên cái chân thon dài của mình.
"Bụp" một tiếng, đó là tiếng trứng vỡ.
"Á" Mộ Cảnh Thương thống khổ kêu lên, hít sâu một cái, đau đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894349/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.