Vốn chỉ muốn cô im lặng, cuối cùng lại bị độ mềm mại của đôi môi của cô chinh phục.
Trong lòng khẽ tặc lưỡi, dù gì cô cũng là tình nhân của anh, muốn chơi thế nào là quyền của anh.
Không quan tâm đến bất cứ thứ gì, giờ đây anh chỉ muốn ngấu nghiến cô.
Lưỡi của anh đi vào càn quét khoang miệng thơm tho như muốn hút hết mật ngọt của cô.
Sở Thẩm Mặc cứ thế mà hôn, hôn rất sâu, đến khi cảm thấy thở không nổi nữa mới buông ra, giữa hai người kéo ra một sợi chỉ trong suốt ướt át.
Lưỡi của anh lại quét qua môi của chính mình cảm nhận hương vị còn đọng lại của cô hài lòng nói.
"Thật ngọt, hương vị của cô cũng không tồi"
Mà Hà An Kỳ lại không có vui vẻ như anh, bị anh hôn đến khó thở, trên khuôn mặt trắng nõn có vệt đỏ kéo dài từ má đến tận mang tai, không biết là do rượu hay do anh.
Cô chỉ biết cô ghét bỏ hương vị của anh.
Thường ngày cô đã lớn gan, giờ có thêm rượu như động lực khiến cô chống đối, đưa ra cánh tay trắng nõn mạnh mẽ lau đi môi của mình.
Hành động này lại bị Sở Thẩm Mặc thu hết vào mắt, tựa hồ như hạt cát trong mắt anh, anh liền khó chịu.
Dùng đôi tay hữu lực của mình anh nắm chặt tay cô ép lên trên mặt giường.
"Hà An Kỳ, cô có tin tôi vứt cô cho sói ăn thịt không?"
Dám khinh thường nụ hôn của hắn, trước giờ hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894347/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.