Hai ngày sau An Kỳ cũng đã có thể xuất viện trở về nhà, thân thể vẫn còn có chút yếu nhưng đã đủ tiêu chuẩn để ra ngoài cùng với Tịnh Nghi.
Nhìn khu trung tâm thương mại đồ sộ trước mắt An Kỳ có chút ngơ ngác quay sang hỏi Tịnh Nghi.
"Sao chúng ta lại đến đây?"
Tịnh Nghi nắm lấy bàn tay nhỏ của cô kéo vào trong.
"Dẫn em đến mua đồ, muốn mua cái gì cứ mua cho chị, tiền là của Sở Thẩm Mặc, mua đến hắn phá sản luôn càng tốt"
An Kỳ trong đầu bắt đầu hoài nghi, Sở Thẩm Mặc thật sự đưa tiền cho cô mua đồ sao?
Hắn rốt cuộc lại muốn làm gì tiếp đây?
Vừa bước vào trung tâm cô đã bị làm cho choáng ngợp, nơi đây quá rộng, có trên 7 tầng lầu, mỗi tầng đều rộng mênh mông khiến cô nhìn không hết.
"Em ngơ cái gì? Mua đi"
An Kỳ nhìn Tịnh Nghi chớp chớp mắt, đúng như chị nói, nếu hắn đã cho cơ hội rồi, cô sẽ mua hết cái trung tâm thương mại này, mua cho hắn phá sản luôn.
Hít sâu một hơi, cô bắt đầu trấn tỉnh lại bản thân, cùng Tịnh Nghi tiến vào trong cái gì nhìn thuận mắt liền mua cũng không để ý đến giá tiền.
Hình như cái cách này cũng có hiệu quả nha, cô mua đến quên trời đất, cũng quên mất mình đã buồn ra sao.
Mà ở công ty Sở Thẩm Mặc đang họp, tin nhắn không ngừng nhảy lên ting ting, mang điện thoại ra xem anh liền nhíu mày sau đó lại nở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894086/chuong-28.html