"Đêm qua anh bị đau đến ngủ không được"
An Kỳ buộc miệng phải nói ra lời trái với lòng mình. Hắn ngủ không được thật đấy nhưng mà là vì "bận" việc.
"Thế nên là, em đút tôi ăn đi"
Sở Thẩm Mặc cười cười, nụ cười của anh là nụ cười của đắt ý. Cô gái nhỏ này tính tình có chút bướng bỉnh, ngoan cường nhưng da mặt lại rất mỏng.
Phương Tịnh Nghi cùng Mộ Cảnh Thương cũng thu mắt lại không nhìn An Kỳ nữa.
An Kỳ hít sâu một hơi cuối cùng cũng khuất phục, ngồi xuống cạnh Sở Thẩm Mặc gấp lấy một miếng thịt hảo hạn đưa trước miệng anh.
"Há mồm ra"
Cô lạnh lùng kêu lên. Mà Sở Thẩm Mặc lại bĩu môi.
"Em đút tôi ăn mà thái độ vậy sao? Tôi đỡ đạn cho em tôi mới thành ra như vậy mà. Đáng ghét"
An Kỳ còn chưa ăn được gì đã cảm thấy muốn nôn. Cái tên này, cái bộ dạng cún con này? Cô mắc ói.
Mộ Cảnh Thương nhìn thấy cảnh này khoé môi giật giật, lặng lẽ lấy điện thoại ra gọi cho Cố Ân.
" Ân Ân, cậu sắp về chưa?"
Cố Ân đang giải quyết công việc bên Mỹ, bị hắn làm phiền liền bực ra mặt.
"Chi?"
"Mặc Mặc nhà ta bệnh sắp chết rồi, hắn có vấn đề về thần kinh, cậu không về qua mấy hôm sau không thấy được hắn đâu"
Cố Ân nhíu mày, nghe có vẻ nghiêm trọng vậy? Mấy hôm trước còn thấy hắn khoẻ mạnh mà.
"Ừ, để mình sắp xếp rồi về"
Mộ Cảnh Thương liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894039/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.