An Kỳ đỏ mặt, tên này, cô chẳng biết nói sao nữa. Hắn lạ quá, cô không quen đâu. Nhưng mà...nếu chọn giữa hắn bây giờ với hắn trước kia, cô chắc sẽ chọn hắn bây giờ.
Bởi vì hắn hiện giờ cô rất dễ ức hiếp.
"Anh đừng có sến súa như vậy chứ?"
Sở Thẩm Mặc cười cười thế rồi lại đưa người sang cô, khuôn mặt anh ngày càng gần cô, cô thì càng lui ra sau.
Cô càng lui, anh càng tiếng. Tư thế giữa cả hai rất kỳ lạ.
Lúc môi anh sắp chạm môi cô, đột nhên cô đứng dậy tránh sang một bên.
Sở Thẩm Mặc bất ngờ trở tay không kịp, cả người lập tức ngào về phía trước, cánh tay đang bị thương đột ngột mất lực.
"Rầm" một tiếng, Sở Thẩm Mặc té xuống sàn. Nằm sấp xuống như một con ếch.
An Kỳ thấy một màn này thì phì cười.
"Haha…ha"
Trông anh có vẻ đáng thương đó nhưng nhiều hơn là đáng cười.
Đây là lần đầu cô thấy anh thất thố như thế.
Sở Thẩm Mặc bĩu môi hờn giận. Được lắm! Dám cười anh.
"Ư…đau, cứu"
Anh đột nhiên rên rỉ đau đớn, co tròn người lại ôm lấy vai mình.
An Kỳ vẫn cười sau đó nhếch miệng lên khinh thường.
"Một chiêu dùng hai lần rồi không có tác dụng nữa đâu, anh đừng có giả vờ, quá tam ba bận"
Cô lật bài anh rồi, cứ nghĩ anh sẽ biết lui, thế mà anh vẫn ôm người, rỉ ra từng hồi đau đớn. Tựa hồ cô còn thấy được mồ hôi của anh. Dằn co một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894037/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.