Một thoáng sau, nói chuyện vui vẻ với cùng với Phương Tịnh Nghi xong An Kỳ lại ngủ.
Tịnh Nghi cùng Mộ Cảnh Thương cũng về chỉ còn mỗi Sở Thẩm Mặc ngắm nhìn cô ngủ.
Vẫn là bộ dạng điềm đạm đáng yêu ấy. Cô của hiện tại thật sự khiến anh yêu chết mất.
Tay anh đặt trên đầu cô vuốt vuốt cảm nhận mái tóc suôn mượt của cô.
Trong lòng anh lại có chút nặng nhọc.
An Kỳ, em nói xem, anh phải làm sao đây? Bác sĩ vẫn đang tìm cách hồi phục trí nhớ cho em. Chỉ cần em nhớ ra rồi, liệu rằng em có chấp nhận tình cảm của anh?
Anh chỉ có thể hèn mọn, ích kỷ, nhân lúc em không nhớ ra có thể gom nhặt những giây phút ấm áp hiếm có này.
Chỉ là anh chẳng biết rốt cuộc có thể duy trì giây phút an yên này được bao lâu.
Năm ngày trôi qua rất nhanh, An Kỳ đã có thể trở về nhà.
Chân cô tay cô đã không còn đau, có thể tung tăng chạy nhảy như một chú chim nhỏ.
Bác sĩ có nói, muốn cô nhớ lại thì nên để cô ở những nơi gần gũi với cô nhất. Thế nên nơi này là đúng nhất.
Vừa đặt chân xuống trước cổng biệt thự An Kỳ có chút khựng lại.
Căn biệt thự này, cô có cảm giác rất quen thuộc, tim có chút lâng lâng rồi lại nhoi nhói khó tả.
"Vào thôi, đây là nhà của chúng ta"
Từ đằng sau Sở Thẩm Mặc đi đến ôm eo cô. Tạo cho cô một cảm giác an toàn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894007/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.