An Kỳ khẽ lắc đầu, cố gắng nhìn anh thật kỹ. Chỉ khi nhìn anh như thế cô mới đỡ đau.
"Em không sao, chỉ là hơi sợ chỗ này"
Sở Thẩm Mặc trong lòng có loại nhẹ nhõm, ôm lấy cô vào lòng mình thêm chặt.
"Ừ, vậy không đến chỗ này nữa, chúng ta về phòng"
Anh cũng không muốn ở đây nữa, anh đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để An Kỳ nhớ lại mọi thứ.
Cô đánh anh, mắng anh thậm chí là căm hận anh, nhưng anh phát hiện, suy cho cùng, anh vẫn không dám đối mặt với điều ấy.
An Kỳ gật đầu, nép vào vai anh, được anh dắt đi, đi được vài bước cô lại ngoảnh đầu nhìn nơi đó.
Vẫn là một loại cảm xúc ám ảnh khó tả.
Hít sâu một hơi cô dứt khoát không thèm nhìn đến nó nữa.
Bỏ qua nó cùng Sở Thẩm Mặc đến chỗ riêng tư của cả hai.
Tuy rằng bây giờ cô không nhớ gì nhưng ít ra cô cũng biết mình thích cái gì.
Cô thích được ở cùng Sở Thẩm Mặc.
Ngồi trên giường cô không ngừng nhìn xung quanh.
Vừa thấy lạ mà lại vừa thấy quen thuộc. Lúc trước chắc cô vào đây nhiều lần lắm.
Sở Thẩm Mặc trên tay cầm một quyển sách cùng một đĩa bánh ngọt ngồi xuống cạnh cô.
"Em đọc sách đi"
Anh vẫn nhớ lời bác sĩ nói, phải khơi gợi lại quá khứ cũ của cô.
Lúc trước cô thích nhất là đọc quyển sách này.
An Kỳ gật đầu nhận lấy. Mất trí nhớ nhưng chữ thì cô vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894006/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.