Sở Thẩm Mặc vẫn là bộ dạng bình thản như vậy, giống như việc anh cởi đồ là hiển nhiên.
"Anh thấy nóng"
Anh nói bâng qua một câu cũng không giải thích gì thêm chỉ đứng đó nhìn chăm chăm An Kỳ từ trên xuống dưới rồi cất cao giọng hối thúc.
"Đồ em bẩn kìa, em mau cởi đi"
An Kỳ đỏ mặt, bàn tay nhỏ đặt trên áo kéo qua lại mấy lần vẫn không cởi.
Sao mà cởi được, dù gì cũng là con trai với con gái mà. Cô không làm được đâu.
"Em sao thế? Hay là để anh cởi giúp em?"
Sở Thẩm Mặc trên môi treo nụ cười thân thiện hướng qua An Kỳ. Nếu không phải trong tình huống thế này người khác nhất định tin anh có ý tốt.
Mà anh cũng không muốn nhân lúc cô mất trí nhớ mà chiếm tiện nghi của cô đâu, nếu trách thì trách do cô quá đáng yêu.
Khuôn mặt trắng xinh cùng đôi má hồng hào ấy. Anh nhìn vào liền muốn gặm một miếng cũng không khỏi muốn trêu ghẹo cô.
Anh càng chọc cô mặt cô càng đỏ, tay chân cuống quých không biết nên đặt ở đâu.
"Không…không có, em cởi được nhưng mà anh nhắm mắt lại đi"
Sau một hồi suy nghĩ cuối cùng cô cũng đưa ra giải pháp, chỉ cần anh nhắm mắt thì sẽ không thấy gì nữa, cô sẽ đỡ ngại.
Sở Thẩm Mặc đưa tay vuốt cầm giả vờ rời vào suy tư.
An Kỳ nhìn anh đầy mong đợi, đợi anh đồng ý.
"Được thôi"
Thế rồi anh chấp thuận thật, An Kỳ cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894003/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.