An Kỳ lại lắc đầu phủ nhận.
"Không có khó chịu…"
Sở Thẩm Mặc lại phớt lờ lời cô nói, tay anh ở trên nụ hoa đỏ hồng của cô khảy nhẹ.
Một dòng điện liền chạy khắp cơ thể An Kỳ khiến cô run rẩy, cảm giác xa lạ khiến cô co rúm người.
"Ư…Mặc"
Cô nỉ non gọi tên anh lại khiến cho anh càng thêm thích thú, bàn tay hư hỏng không an phận lần mò xuống cấm địa vạn phần xinh đẹp của cô.
Tay anh xoa lấy hạt ngọt lại miết nhẹ hai bên cánh hoa e thẹn.
"Ưm…đừng mà.."
Bàn tay nhỏ của An Kỳ bắt lấy tay anh cố kéo ra, cảm giác này lạ lắm cô không biết là gì nữa, sợ hãi có ngại ngùng có thêm vào đó là chút thích thú.
Chỉ là sợ hãi vẫn là nhiều hơn.
Sở Thẩm Mặc cười gằn hôn lên đỉnh đầu cô như an ủi lại như dỗ dành, ngón tay thon dài từ từ đâm sâu vào trong không ngừng rút ra đâm vào, chốc chốc lại lựa vào điểm nhô lên của cô chà mạnh.
An Kỳ bị anh làm cho mê mang, đôi chân trắng ngần vô thức mở ra, bên miệng rỉ rả từng tiếng yêu kiều.
Cơ thể cô nóng quá, tựa hồ như sắp tan chảy rồi.
Anh càng làm càng nhanh lúc cô không để ý cho thêm một ngón tay vào, tay phía trên lại xoa nắn không ngừng.
"Ưm…"
An Kỳ cắn lấy môi dưới của mình người ngửa ra phía sau dựa vào lưng anh.
Cơ thể như có thử gì đó sắp trào dâng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894001/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.