Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, nụ cười trên môi như trêu chọc.
Thật lâu sau, hắn chịu thua.
“Thôi, là thần bất tài.”
Hắn nói, cúi người sâu trước ta.
“Công chúa điện hạ, ngài mãi mãi là Trưởng công chúa của đại Chu.”
18
Đêm hôm đó, ta trở về trong cung, khóc suốt một đêm.
Ta cứ tưởng ngay cả hắn cũng đã bỏ ta rồi, nào ngờ sáng hôm sau vừa tỉnh dậy, ta liền nghe tiền triều truyền vào một tin tức: Thái phó Bạc Thiên Quyết trong buổi triều sớm hôm nay đã dâng tấu, tự nguyện ra biên ải, giúp Đại Chu thắng trận này.
Tiểu hoàng đế long tâm đại duyệt, tại chỗ liền đồng ý lời thỉnh cầu của Thái phó, sau đó lại sắc phong tiểu thiếu gia Yến Thăng của tướng quân phủ làm tướng, dẫn theo mười vạn đại quân, cùng lên biên cương trợ trận.
Lúc đầu khi nghe tin này, ta chỉ biết kinh hãi.
Đến khi phản ứng lại, trong n.g.ự.c ta bỗng dâng lên một luồng xúc động khó tả. Hóa ra những lời hôm qua của hắn, thì ra là có ý này sao?
Còn Yến Thăng, xem ra ta đúng là đã xem nhẹ ngươi rồi, thật có nghĩa khí! Thế nhưng còn chưa kịp mừng lâu, bên ngoài cung lại truyền vào một tin nữa.
Nghe nói, sau khi hạ triều hôm nay, việc đầu tiên Thái phó đại nhân làm chính là đến Trấn Quốc công phủ để lui hôn.
Mà Trấn Quốc công phủ lại thực sự đồng ý.
Về sau ta mới biết, vì chuyện này, Yến Thăng đã quỳ suốt một đêm ngoài cửa lão tướng quân, đầu gối trầy trụa đến rách cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-truy-phu-cua-truong-cong-chua/5234657/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.