Một câu nói khiến ta sững lại ngay tại chỗ.
Ngự Hành dường như cũng phản ứng kịp mình đã lỡ miệng, trên mặt lóe qua một tia hối hận.
“Cái đó…” Hắn mở miệng định giải thích.
“Vừa rồi ngươi nói… ngươi đã từng nhắc đến chuyện ban hôn với Thái phó, và hắn từ chối?”
Ta lập tức cắt lời hắn.
“Chuyện khi nào?”
“Hoàng tỷ…”
“Bớt rườm rà, nói mau!”
“……”
“……”
Ta và hắn nhìn nhau, cuối cùng hắn chịu thua.
“Được rồi, ta nói… Thật ra là chuyện mùa xuân năm nay. Lần đó hiếm hoi trẫm không bận chính vụ, liền cùng Thái phó đi ngắm hoa trong Ngự hoa viên.”
“Khi ấy đúng lúc tỷ đang đến Tống phủ, nhân lúc tỷ không có ở đó, trẫm thử dò hỏi Thái phó. Nhưng ai ngờ Thái phó chẳng cần nghĩ ngợi, lập tức kiên quyết từ chối…”
Những lời sau đó của Ngự Hành ta đã không còn nghe rõ.
Trong đầu ta chỉ quanh quẩn một câu…
Thái phó hắn chẳng cần nghĩ ngợi, lập tức đã rất kiên quyết từ chối…
Rất kiên quyết từ chối…
Từ chối…
Vậy chẳng phải ta còn chưa bắt đầu theo đuổi, đã bị người ta phủ quyết ngay rồi sao? “Ngự Hành, ta nói cho ngươi biết.”
“Ta không phải thích loại người đọc sách giỏi, mà là vì Bạc Thiên Quyết là loại người ấy, nên ta mới thích.”
Nói xong câu đó, ta không để ý đến giọt nước mắt sắp rơi xuống, trở lại nằm lên ghế quý phi, xoay người, quay lưng về phía hắn.
“Phiên Nhi, tiễn Hoàng thượng ra ngoài.”
Ta nghe thấy Ngự Hành thở dài, rồi cũng không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-truy-phu-cua-truong-cong-chua/5234646/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.