Người đó chính là cháu đích tôn của đương triều Đại học sĩ, thiếu niên trạng nguyên Bạc Thiên Quyết.
Lần đầu ta gặp Bạc Thiên Quyết, ta mười tuổi, Ngự Hành tám tuổi.
Khi ấy, Bạc Thiên Quyết vừa lấy tuổi mười lăm bước vào điện thí, cuối cùng được phụ hoàng ta đích thân chỉ định trở thành trạng nguyên của khoa cử năm đó, phong quang vô lượng.
Sau đó hắn tiến cung, trở thành thái phó của ta và Ngự Hành, Thái phó đương triều.
Nói thật, lúc đầu ta chẳng thích vị thái phó suốt ngày mặt lạnh này cho lắm.
Nhưng không còn cách nào khác, hắn đẹp trai, nên ta cảm thấy… ta cảm thấy chịu đựng được một chút.
Ai ngờ về sau, hắn lại dựa vào việc bản thân đẹp trai để quản ta hết chuyện này đến chuyện khác!
“Công chúa, luyện chữ phải tĩnh tâm, không được nóng nảy.”
“Công chúa, khi dùng bữa phải chú ý lễ nghi, đừng phát ra tiếng lạ.”
“Công chúa, ra ngoài phải đoan trang, đi đứng đừng có chạy.”
“Công chúa, thần không trông mong người cầm kỳ thi họa cái gì cũng giỏi, nhưng ít nhất phải có một thứ ra hồn.”
Dưới một màn chỉnh đốn như vậy, ta thành công trở thành một Trưởng công chúa “hoàn mỹ” trong mắt người ngoài.
Đương nhiên, chỉ là trong mắt người ngoài.
Ngự Hành thường nói, nếu không có Bạc Thiên Quyết, cái vị trí Trưởng công chúa này của ta chắc cũng chẳng ngồi được yên, không chừng quay đầu đã bị đem ra hòa thân rồi.
Bề ngoài ta tỏ vẻ khinh thường, chứ trong lòng thật ra cũng biết… hắn nói đúng.
Phụ hoàng qua đời sớm, đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-truy-phu-cua-truong-cong-chua/5234645/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.