Vì vậy, trong lúc Tề Nhiên còn đang cực khổ suy nghĩ hồi lâu, hiếm khi rảnh rỗi suy nghĩ nên đi đâu nghỉ phép thì Lưu Sở Họa đã bắt đầu chuẩn bị cho công việc mới.
"Em nên nghỉ ngơi mấy ngày, đừng khiến bản thân quá mệt mỏi." Anh hơi xót mà gẩy gẩy tóc cô.
Lưu Sở Họa cười khẽ, "Em biết tiểu thiếu gia không nỡ xa em, em cũng sẽ nhớ anh."
"Em luôn thích ảo tưởng, tự thỏa mãn bản thân." Má Tề Nhiên ửng đỏ, quả quyết phủ nhận.
"Được được được." Cô cười đầy bao dung, tiến tới hôn anh một cái, "Nhớ gọi điện cho em, nếu rảnh thì cứ tới tham ban, có thể gặp được anh, em sẽ rất vui."
Ngày hôm sau sau khi nói xong câu đó, Lưu Sở Họa dọn xong vali, trực tiếp đến đoàn làm phim.
Lúc Tề Nhiên tỉnh lại đối mặt với căn phòng trống rỗng, không hiểu sao trong lòng thoắt cái cáu kỉnh, anh với một cái gối trên sofa ném mạnh xuống đất, ngồi đấy tức giận nửa ngày, sau đó ngoan ngoãn đi nhặt lại, rồi mở điện thoại gửi wechat cho Lưu Sở Họa.
"Anh rất nhớ em. [Ấm ức.jpg]"
Lạc Ức nghe thấy âm thanh thông báo của điện thoại thì vô thức nhìn sang, sau đó cực kỳ khoa trương lườm một cái, lập tức cầm điện thoại của mình lên đánh liên tục một hàng chữ đăng weibo.
"Tiểu tình nhân trên thế giới này có phải là do trời cao đặc biệt tạo ra để trừng phạt cẩu độc thân không!!!"
Giới thiệu weibo của cô ấy tuy không viết rõ là trợ lý của Lưu Sở Họa, nhưng một vài người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750960/chuong-912.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.