Nam chính do Cam Tinh Vĩ sắm vai nghe tiếng đàn, không tự chủ mà đi tới trước cửa một cửa hàng cũ bán đàn, một thiếu nữ mặc váy dài đang ngồi trước cây đàn piano, trôi chảy đàn một ca khúc. Ngón tay cô đàn rất chính xác, từ đầu đến cuối không có nửa âm sai. Nhưng không biết vì sao, nghe một lúc, anh ta nhịn không được mà nhăn mày lại.
Diễn tấu âm nhạc là thứ có nhiều tính thay đổi nhất, mỗi một người có thể thêm vào những cảm xúc của bản thân. Cô đàn như một con robot, mỗi một âm điệu đều vang lên đúng lúc nhưng lại mất đi tính biểu cảm của âm nhạc và ít cảm xúc.
“Này, bài hát này cô đàn vô vị quá.” Anh ta dựa vào cửa thản nhiên nói.
Thiếu nữ đang đàn đưa lưng về phía anh, không có phản ứng gì.
Đợi tới khi anh ta khó chịu xông lên, Lưu Sở Họa mới dừng lại, ngẩng đầu lên dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn anh ta.
“Đàn tệ như vậy, rõ ràng là đang sỉ nhục tâm ý của nhạc sĩ lúc sáng tác ca khúc này.”
Cô nhấp nhấp môi, nở một nụ cười, cô lập tức lấy điện thoại ra gõ một dòng chữ rồi đưa cho anh ta.
“Xin lỗi, bởi vì tôi không nghe được nên chỉ đàn theo nhạc phổ.”
Cam Tinh Vĩ cứng người, đơ ngay tại đó.
Cô thu điện thoại lại, lại gõ chữ tiếp, tốc độ của cô rất nhanh, còn chưa kịp đợi anh ta phản ứng đã đưa điện thoại đến trước mặt anh ta, “Anh đàn piano chắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750956/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.