Dựa theo thứ tự đạt được trong lần trước, bọn họ là tổ thứ năm tiến hành nhiệm vụ . Mà bốn tổ trước không một tổ nào thành công.
Tề Nhiên là đàn ông, bản thân anh đã có ưu thế về chiều cao, lại nói anh không có bệnh sợ độ cao, ngày thường chơi bóng rổ cũng rất giỏi, cho nên anh bật nhảy một cú vô cùng đẹp về phía trước, nhanh tay nhanh mắt lấy được hai thẻ manh mối.
Lưu Sở Họa mang theo vẻ mặt kiêu ngạo vỗ tay cho anh. Lúc đến phiên cô, Tề Nhiên khó tránh khỏi có chút lo lắng, anh vỗ lưng cô yên lặng cổ vũ. Cô nhìn anh cười đầy tự tin, sáng lạn rực rỡ như ánh mặt trời, "Chờ em xuống."
Cô bày ra tư thế vô cùng đẹp, cáp treo sau lưng nhanh chóng kéo cô lên, động tác nhẹ nhàng như đang bay, cô thoải mái lấy được thẻ manh mối.
"Má ơi, Lưu Sở Họa đang bay hả." Chử Lượng vốn định theo phép lịch sự cổ vũ cô vài tiếng, hiện tại vừa thấy cảnh này liền nghĩ, có khi bọn họ lại bị người ta bỏ xa cả đoạn rồi.
Một khởi đầu tốt đẹp, bọn họ dẫn đầu hoàn thành nhiệm vụ thứ nhất, mọi chuyện có vẻ như khá thuận lợi, không lạc đường, không tắc đường, lúc bọn họ hoàn thành nhiệm vụ thứ nhất, ngoài bọn họ ra thậm chí còn không nhìn thấy bóng dáng của bất cứ tổ nào khác.
Lúc quay chương trình, Tề Nhiên luôn có vẻ lạnh lùng, chỉ khi ở trong xe cùng Lưu Sở Họa anh mới nói nhiều hơn mấy câu.
"Lần này nhất định phải lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750899/chuong-412.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.