Hành động kia nhanh chóng bị không ít fan phát hiện, một vài người kêu gào: "Quá đáng yêu, quá ngọt ngào", còn vài người thì lại ghét bỏ mắng anh: "Đức hạnh quá mà."
Tề Nhiên không thèm quan tâm, yên lặng nhìn bức ảnh kia một hồi, đột nhiên nhận ra, lâu nay anh còn chưa từng chụp chung lấy một bức ảnh với Lưu Sở Họa. Anh mấp máy môi, có chút không vui hừ một tiếng.
Chán muốn chết lăn được vài vòng trên giường xong, anh đi lướt Microblogging, sau lại đi dạo trang web, nhiều lần vào kiểm tra wechat, cuối cùng mới nghe thấy âm thanh điện thoại vang lên một tiếng"tinh".
Tề Nhiên lật người ngồi dậy, vội vội vàng vàng mở tin nhắn thoại ra, giọng nói nhẹ nhàng, mang theo ý cười bất đắc dĩ của Lưu Sở Họa vang lên, "Có chuyện gì muốn nói thì tìm em, chứ post lên weibo làm gì?"
Tề Nhiên bĩu môi, hắng giọng một cái, sau đó ngồi ngay ngắn trên giường, đè thấp giọng lạnh lùng nói: "Nhìn hiệu quả quảng cáo kia của em quá thấp, cũng không biết vì sao mấy nhà quảng cáo lại tìm em nữa, anh không nhìn được mới muốn giúp em tuyên truyền một phen."
Buông ngón tay ra, tin nhắn thoại của anh nhanh chóng được gửi đi. Có vẻ như anh còn lo lắng độ đáng tin trong câu nói của mình quá thấp nên lại bổ sung thêm một câu, "Làm bạn trai bên ngoài của em, nếu chỉ post bài có bốn chữ này lên weibo thì cũng quá lạnh lùng, cho nên nhân tiện anh hỏi em luôn một câu chừng nào thì em về, sao thế, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750898/chuong-411.html