Cô nâng ly rượu vang đỏ lên uống một ngụm, biểu tình lại có chút ảm đạm, “Lúc trước đoàn phim cho tôi nhân vật nữ chính này, mặc kệ là thật sự coi trọng kỹ thuật diễn của tôi, hay chỉ là nể mặt anh, nếu tôi đã có được nhân vật này, nhất định sẽ dùng hết toàn lực diễn tốt vai này, sẽ không làm anh thất vọng.”
“Cô nghĩ gì vậy? Lúc trước khi cô thử vai chúng ta còn chưa có bất cứ quan hệ gì.” Lông mày Tề Nhiên nhíu chặt hơn, “Đừng xem nhẹ bản thân như vậy. Cô là dựa vào thực lực có được nhân vật này, sự thật này ai cũng không thể thay đổi. Thang Chỉ San nói gì với cô đúng không?”
Sở dĩ anh không muốn nói những chuyện mình làm cho cô biết, một mặt là sợ cô vì thế mà gánh vác gánh nặng không cần thiết, sẽ cảm thấy tự trách và áy náy, mặt khác, anh không muốn trần trụi bày ra mọi thứ ở trước mặt cô, làm cho cô sớm như vậy đã ý thức được, ở trong giới giải trí này có được quyền lên tiếng là điều quan trọng như vậy, quan trọng đến mức có thể thao túng tiền đồ của một người, huỷ diệt mộng tưởng của một người. Anh sợ cô lương thiện quá độ, sẽ vì một người từng tổn thương cô trái lại oán trách anh. Dù sao, trên thế giới này, cũng không phải mỗi một quyết định dựa vào việc “tốt cho cô”, đều có thể được đối phương hiểu được và cảm kích.
Trong trí nhớ của mình, ý tốt của anh lại luôn chọc cô tức giận.
Lưu Sở Hoạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750863/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.