Vừa lúc bây giờ cô đang cực kỳ nhàm chán, ngược lại muốn nhìn xem Thang Chỉ San muốn nói gì với cô.
Lúc Lưu Sở Hoạ tới chỗ hẹn cô ta giống như đã đợi rất lâu, cô ngồi xuống đối diện cô ta, khẽ mỉm cười, “Tìm tôi có chuyện gì sao?”
Thang Chỉ San nắm chặt nắm tay, “Cô không biết tôi tìm cô có chuyện gì sao?”
Lưu Sở Hoạ rốt cuộc thu liễm lại nụ cười trên mặt, cúi đầu gảy nhẹ chiếc nhẫn trên ngón tay, không hứng thú lắm, “Nếu không có lời nào muốn nói vậy tôi về trước.”
Còn tưởng rằng người phụ nữ này trải qua một ít ngăn trở sẽ học được thông minh một chút, không ngờ vẫn đần độn như vậy.
“Sao cô không cười, tiếp tục cười đi chứ, tiếp tục giả bộ vô tội đi chứ, không phải cô luôn biểu hiện thật sự ngây thơ lương thiện sao?” Thang Chỉ San lại đột nhiên kích động lên, đập bàn ăn vang lên một tiếng phanh, “Người trước một bộ người sau một bộ, bọn họ còn tưởng rằng cô có bao nhiêu thanh thuần đấy, không biết đã cùng bao nhiêu đàn ông…”
“Tôi có thể đoán được kế tiếp cô muốn nói gì?” Lưu Sở Hoạ cười lạnh một tiếng, cắt ngang lời cô ta, “Nếu hôm nay cô chỉ muốn nói những điều này, vậy chúng ta không cần tiếp tục trò chuyện nữa.”
Cô chăm chú nhìn thẳng vào đôi mắt của Thang Chỉ San, nở nụ cười nhàn nhạt, “Chúc cô ở giới giải trí tiền đồ như gấm.”
“Không được đi.” Cô ta rõ ràng hoảng loạn lên, hốc mắt đỏ rực, “Tôi còn chưa nói xong, cô không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/255232/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.