Lạc Tử Tinh nhìn nhìn phòng bếp không lớn lắm, lắc đầu: "An Minh, cậu đi trông chừng tên An Triệt kia đi, miễn cho cậu ấy quá khùng quậy phá phòng ở, bên này để chúng tớ làm là được rồi."
Úy Trì An Minh nở nụ cười, vẫn nhẹ nhàng như trước: "Được."
Phòng bếp một lần nữa chỉ còn lại hai người bọn họ, Diệp Hiên Nhiễm đang cắt sợi khoai tây, anh dừng một chút, nói với Lạc Tử Tinh: "Cảm ơn cô, Tiểu Tinh."
"Ôi chao, ai, ôi?" Lạc Tử Tinh không rõ chân tướng, lại bị xưng hô của anh hấp dẫn, Diệp Hiên Nhiễm gọi cô là Tiểu Tinh sao? Đây là lần đầu tiên đấy.
"Chuyện An Triệt." Diệp Hiên Nhiễm không phát hiện ra cảm xúc khác lạ của Lạc Tử Tinh, tiếp tục nói, "Nếu không phải vì cô đưa ra biện pháp giải quyết tốt như vậy, chúng tôi nói không chừng còn đang đánh nhau."
"Không sao." Lạc Tử Tinh cười thật tươi, mí mắt cũng cong lên, rất đáng yêu, "Tớ chỉ muốn ba người các cậu hợp nhau như vậy thôi, TK cũng bởi vì các cậu mới có linh hồn, thật sự không thể vì việc này mà làm ảnh hưởng đến tình cảm, vốn tớ cũng không ngờ lại thuận lợi như vậy, cũng do các cậu nỗ lực mới có thể đạt được kết quả như vậy."
"Cậu nói sai rồi." Diệp Hiên Nhiễm đột nhiên nói.
"Hả?"
"Là bốn người." Đôi mắt Diệp Hiên Nhiễm sáng như vì sao dịu dàng nhìn về phía Lạc Tử Tinh, "Cậu cũng là một thành viên của TK, không thể thiếu."
như ở trong một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-ghi-chep-tuoi-thanh-xuan/2584045/chuong-17.html