An Triệt đã mở miệng nói, những lời nói tiếp theo cũng thật thông thuận: "Có đôi khi tôi cảm thấy bản thân chính là Antony dưới ngòi bút của Tiểu Vương Tử, mỗi ngày đều trôi qua cực kỳ vui vẻ náo nhiệt, nhưng mà vừa kết thúc luyện tập, tôi lại trở về nguyên hình, toàn bộ thế giới chỉ có bản thân tôi tồn tại, loại tương phản này, tôi thật sự không chịu nổi. Hơn nữa đã học cấp ba, áp lực quá lớn, gia đình tôi kỳ thực... Luôn luôn không muốn tôi đi theo con đường âm nhạc này, bọn họ càng hi vọng tôi có thể kế thừa gia nghiệp, nhưng mà tôi không thích, tôi thích âm nhạc."
"An Triệt..." Úy Trì An Minh gọi cậu một tiếng, "Vì sao không nói với chúng tôi?"
"Nói có tác dụng sao?" An Triệt cười cười, "Ngoài việc khiến cho các cậu cũng cảm thấy khó chịu trong lòng thì có thể giải quyết được vấn đề gì. Hơn nữa nói ra lý do này tôi thật sự rất sợ, nếu không phải hôm nay Nhiễm muốn đánh nhau với tôi, tôi nhất định sẽ không nói ra." Nói xong lời cuối cùng, tiếng nói càng ngày càng nhỏ, An Triệt còn xoay đầu đi, che giấu ngượng ngùng trên mặt.
Đôi lông mày xinh đẹp của Diệp Hiên Nhiễm nhíu lại thật chặt, giống như đang tự hỏi biện pháp giải quyết, Lạc Tử Tinh lại đột nhiên có ý nghĩ: "Hiên Nhiễm, An Minh, các cậu có cần phải về nhà không? Có thể tìm một nhà trọ, các cậu cùng nhau ở lịa đó hay không? Như vậy có thể xua tan cô đơn, còn có thể cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-ghi-chep-tuoi-thanh-xuan/2584043/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.