Editor: Ciao
Chu Diễm nhảy lên sàn tàu, hai chân chìm trong nước, như có một lưỡi dao sắc bén đâm vào da cô, ngực đau tới mức nghẹn họng.
Hai tay cô dùng sức vin lấy, cố gắng bò lên trên, nhưng mà trong nước như có gì đó kéo hai chân cô lại, cái lạnh thấu xương, trái tim cũng sắp bị đông lạnh, một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu cô.
Chu Diễm cắn chặt răng, rốt cuộc tự mình bò lên được, nhưng cô nào kịp thở mà phóng thẳng vào cửa khoang, cửa không khóa, cô bổ nhào vào theo quán tính, gọi to: “Lý Chính ——”
***
Lý Chính có một giấc mơ, trong giấc mơ đó chỉ toàn một màu đen, ở trên cao có ba đốm sáng, bốn cái bóng người rơi xuống từ những đốm sáng, không khí mong manh, cả người anh căng thẳng, rất muốn hét to, nhưng mà anh lại không thể phát ra bất cứ âm thanh nào, bóng dáng đó cách anh càng ngày càng gần, giống như muốn va vào anh, tan xương nát thịt.
Rốt cuộc có một giọng nói khàn khàn vang lên: “Lý Chính ——”
Lý Chính bỗng nheien trợn mắt, trông thấ một bóng dáng mảnh mai hô lên với anh: “Thủy triều dâng!”
Một giây sau, anh xoay người xuống giường, đẩy người tới ra cửa, hô lên: “Đi nhổ neo!”
Chu Diễm vội vàng đi ra, chạy vội tới đầu thuyền thu neo lên.
Giólớn gào thét, những hạt mưa nện lên boong tàu kêu lộp bộp, con thuyền tròng trành lên xuống, lúc này, nước sông yên ả của những ngày trước như con mãnh thú tỉnh giống, gió lớn cuốn sóng triều tàn phá xung quanh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-do/136988/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.