Căn phòng của mẹ Tô rất ấm áp dễ chịu, không có chút đồ đạc nào. Bà đã chuyển hết bàn ghế tủ kệ sang phòng khác, xếp tấm đệm xốp dày trên sàn mình để đám trẻ con chơi. Thiên Tứ chỉ mặc quần thu, khoác áo len nhỏ nằm chơi trên đệm cùng Tiểu Ái.
Tiểu Ái đã hơn mười sáu tháng, biết bò biết ngồi biết đi. Giờ con bé cũng chỉ mặc một chiếc váy, ngồi chơi xếp gỗ trên đệm. Thiên Tứ nằm trên đệm cũng vươn tay vẫy vẫy như muốn lấy thanh gỗ trên tay Tiểu Ái, mồ hôi đầm đìa.
Nhưng hiệu quả không được bao nhiêu. Dù Thiên Tứ rất nỗ lực nhưng cũng không xích gần Tiểu Ái được bao nhiêu.
Hai bà vú sau lưng Phương Thúc Ế thấy Thiên Tứ như vậy thì liếc nhìn lẫn nhau, tỏ ý khinh miệt, chỉ nở nụ cười không nói chuyện. Họ chuyên nuôi trẻ con, vừa nhìn thấy Thiên Tứ đã lớn vậy mà không biết bò thì cũng hiểu đứa bé này có chút vấn đề về đầu óc. Có điều họ chỉ là vú em, không thể ý kiến gì nhiều, nhất là trong nhà người khác.
Tiểu Thập lớn hơn Tiểu Ái vài tháng, giờ đã tuổi rưỡi. Bé trai thường bướng bỉnh. Phương Thúc Ế vừa đặt thằng bé xuống đệm, chưa kịp cởi áo khoác nó đã lăn như quả bóng đến cạnh Tiểu Ái, xô đẩy hết đống gỗ xếp của Tiểu Ái.
“Oa… oa…”
Tiểu Ái òa lên khóc. Mẹ Tô vội vàng chạy sang xếp lại đồ chơi cho Tiểu Ái rồi dỗ dành:
“Cháu ngoan, cháu ngoan của bà… bà xếp lại cho cháu. Nín đi, đừng khóc nào…”
Thiên Tứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-con-thoi-mat-the/848853/chuong-543.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.