“Tất cả mọi người nhớ kỹ vị trí của mình đấy, mọi thứ đều chuẩn bị xong cả rồi. Phụ trách ánh sáng tiếp tục điểu chỉnh góc độ một chút, hơi bị lệch rồi.” Thiệu Văn Đình hô to về phía sân diễn, xác nhận lại mỗi góc độ, mỗi chi tiết nhỏ, chờ mọi thứ đâu vào đấy.
Clapper board nhanh chóng hạ xuống.
Từ Dao bước đi trong ngọn núi, cước bộ nhẹ nhàng, nhưng lại như đang khẩn cấp, sải bước chân cũng lớn hơn. Thạch Nữ hơi nhíu mày, nhưng cũng đi theo, dường như nàng đã phát hiện ra gì đó, ngón tay của nàng vò nát mấy đóa hoa anh đào.
“Từ Dao, chúng ta đi cũng đủ xa rồi, ở đây có thể nói chuyện được rồi chứ?” Nàng chậm rãi dừng lại, nhìn Từ Dao vẫn còn muốn đi tiếp. Nhẹ nhàng nói xong, trên mặt cũng không có biểu tình gì.
“Có thể, đương nhiên có thể.” Từ Dao khẽ cười, chậm rãi xoay người lại. Từ Dao nghiêng một bên đầu, trong khóe mắt tràn ngập ý cười, dường như đã có được điều mình muốn nhất, hưng phấn vô cùng.
“Ngươi…” Thạch Nữ mở to mắt nhìn Từ Dao, “Ngươi không phải muốn ta tới giúp.”
Đây không phải là câu nghi vấn, mà là câu khẳng định.
“Bốp bốp bốp..” Từ Dao vỗ tay vài cái, nàng cười to cảm thán, “Thạch Nữ quả nhiên là Thạch Nữ, đối với chuyện quanh mình thật là mẫn cảm, nhạy bén khá đấy. Chẳng qua ngươi vẫn phát hiện ra muộn quá thôi, lúc này… ha ha…”
“Vì sao?” Thạch Nữ không chút kích động, chỉ lẳng lặng nhìn người đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-sao-tro-lai/2492628/chuong-222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.