Món quà này phân nửa đến từ một fan hâm mộ cực đoan định chống đối Cố An Kỳ.
Một con búp bê bị cắm đầy cây kim nguyền rủa che kín hết khuôn mặt khiến Cố An Kỳ cảm thấy rất ghê tởm, trong lòng cũng rất khó chịu.
Rốtcuộc thì cô đã làm gì khiến thiên hạ phải căm ghét? Khiến người đó phảihận như vậy? Một kim lại một kim đâm vào cơ thể con búp bê?
TôDật Phàm nhìn con búp bê nguyền rủa kia, lông mày nhăn lại thật sâu,loại fan này ngày trước anh cũng đã từng gặp, phần lớn đều thuộc loạikhông chết không ngừng. Xem ra khoảng thời gian này Cố An Kỳ ngày càngphải chú ý đến việc ra ngoài, nếu không hậu quả sẽ không tưởng tượngnổi.
“Dạo này chúng ta có nhiều lịch trình trùng nhau nên để tôi đưa đón em đi.” Tô Dật Phàm suy nghĩ rồi nói.
“Thôi, làm phiền anh lắm, Chu tiên sinh sẽ đi với em, cùng lắm thì em lại đedọa Âu Dương tiên sinh, để anh ta thuê vệ sĩ cho em là được.” Nửa câusau Cố An Kỳ nói mang theo vài phần đùa cợt, nhưng trên mặt lại không hề có ý cười.
Lúc này cô phải thuê vài vệ sĩ thật, cho dù bị nói là mắc bệnh ngôi sao cũng không sao cả. Nếu cô không có biện pháp bảo vệ,tương lai có thể sẽ xảy ra chuyện gì đó hối hận cũng không kịp.
Tô Dật Phàm trầm mặc trong chốc lát, không nói gì, khóe mắt liếc về phíađống giấy gói và con búp bê, không ngờ lại thấy phía dưới đống giấy góilà một tờ giấy nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-sao-tro-lai/2492508/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.