Dịch: Lãng Nhân Môn
***
Ánh mặt trời hừng hực trên không, pháo hoa "tiên thuyền" chiếu sáng lấp lánh, dù ở ngoài ngàn dặm cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
- Hừ! Hàn Siêu, đợi tiểu thư nhà ta dẫn người qua đây, dù ngươi không chết thì cũng phải tháo chạy khỏi bí cảnh như một con chó vậy, bảo vật trong bí cảnh lần này vô duyên với ngươi! Trọng bảo môn phái càng không có quan hệ gì với ngươi! Ha ha ha ha... Khụ khụ!
Thiếu niên áo bào trắng ngã vào hố cát kia móc ra một bình thuốc rồi nuốt vào một viên linh đan, trong nháy mắt sắc mặt hắn trở nên tốt hơn, khôi phục được một tia huyết sắc. Hắn nghiến răng nghiến lợi, trong mắt là oán hận ngút trời.
- Xùy, trước khi ngươi nói lời này thì làm ơn lau chút máu tươi bên mép cái đi. Dáng vẻ chật vật như vậy, có nói lời độc ác cũng không hù dọa được người ta đâu.
Nhưng mà Hàn Siêu chắp tay, đứng trên đỉnh cồn cát phóng mắt nhìn sang, dáng dấp từ trên cao nhìn xuống, lộ vẻ lạnh nhạt như thường.
Vèo vèo vèo, vèo vèo vèo.
Lúc này, tiếng xé gió vang lên từ phía xa, có mấy bóng người vọt tới, tốc độ cực nhanh, lộ trình mười mấy dặm chỉ tốn không đến mười hơi thở đã chạy tới.
Nhìn thấy thiếu niên áo bào trắng té trên mặt đất, sắc mặt người tới đại biến, bốn người bảo vệ trước người hắn, hai người lấy vũ khí ra, sát ý lạnh thấu xương đã khóa chặt Hàn Siêu trong nháy mắt.
- Ơ? Tiểu thư nhà các ngươi đâu?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-pham-tu-tien-thai-giam/1370479/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.