Dịch: Lãng Nhân Môn
***
Dưới ánh trăng, một màn kỳ dị xuất hiện.
Chuột hắc sa vô cùng to lớn đang run bần bật, hung ác trong mắt nó đã không còn, ngược lại lộ ra ý ấm ức xin tha, ngoan ngoãn phun ra bảo vật.
- Đi đi.
Hàn Siêu tùy ý phất tay, nhặt bảo vật lên, ánh mắt xoay chuyển, hô:
- Trương Dịch An, không phải ngươi muốn bảo vật này ư? Qua đây thương lượng một chút nhé?
Trong phương viên trăm trượng, dưới cảm ứng của Thần Thông cảnh, tất cả mọi thứ đều không có chỗ che giấu. Hàn Siêu đã sớm biết Trương Dịch An cũng không cam lòng buông tha bảo vật mà đang ở một nơi nào đó bí mật quan sát, tùy thời phát động.
- Ngươi lợi hại! Không trêu vào nỗi! Cáo từ!
Thấy chuột hắc sa chạy bán sống bán chết, vội vội vàng vàng tiến vào trong hang chuột, thân thể Trương Dịch An không khỏi run lên, hắn ôm quyền bái ba cái liên tiếp rồi trực tiếp quay đầu chạy mất.
Sợ bị Hàn Siêu để mắt tới.
"Chậc chậc, chẳng lẽ do vừa rồi quá mức hung hãn nên dọa người ta chạy rồi?"
Hàn Siêu thầm nhủ trong lòng, thuận tay thu hồi bảo vật rồi quét nhìn bốn phía, cũng không phát hiện đệ tử trong bảng Thần Thông khác.
Vốn hắn muốn mượn sức vài đệ tử bảng Thần Thông, đồng thời kết minh, kết vài phần tình cảm hữu nghị. Trương Dịch An kia có bối cảnh thần bí, tinh vật kỳ diệu, là một bia đỡ đạn không tệ... Không đúng, là một đồng đội đáng tin nên hắn định lợi dụng bảo vật lôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-pham-tu-tien-thai-giam/1370478/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.