Dịch: Lãng Nhân Môn
***
Thấy Hàn Siêu đi tới, đám người sợ hãi rút lui, chừa ra một con đường.
Kinh thán, sợ hãi, hoảng hốt hiện rõ trên mặt của đám dân chúng, tuy Hàn Siêu đang mặc đồ rách, dính đầy nước bùn, nhưng không ai dám lộ ra vẻ chế nhạo nữa.
Bởi vì thiếu nữ cầm cự kiếm chạm ngọc kia vẫn bước sát theo sau lưng hắn.
Thần Thông cảnh, thân có thần thông, hủy núi diệt thành, ở nơi đế đô này căn bản không ai dám ngăn cản.
Lúc này không ai dám chắc liệu Hàn Siêu có nổi điên lên rồi sai khiến tinh linh Thần Thông cảnh của hắn đồ sát cả đám hay không. dù sao thì hắn cũng đã bị thiến, không còn là đàn ông nữa, đã vậy còn bị phế tinh mạch, biếm làm thứ dân, nếu đổi lại là người thường thì đã phát cuồng từ lâu, chẳng ai ngu xuẩn đến mức đi lên trêu chọc hắn vào lúc này cả!
Mai Thiếu Lục chỉ là một tên xúi quẩy mà thôi, chết cũng chẳng sao.
Đúng lúc này lại có một tiếng thét đầy phẫn nộ mà lại thê lương vang lên:
- Lục Nhi!
Mọi người nhìn về phía phát ra tiếng thét thì thấy một chiếc kiệu xa hoa dừng ở đầu đường, trên kiệu cũng có khắc hoa văn hình hoa mai vô cùng tinh xảo.
Là kiệu của Hải Bá hầu.
Một vị phu nhân áo vàng lảo đảo chạy ra khỏi kiệu, nhìn thấy thi thể không trọn vẹn của Mai Thiếu Lục thì lập tức hét lên một tiếng, mở to hai mắt.
- Giết! Giết! Giết chết tên Hàn Siêu này cho ta!
Trên mặt của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-pham-tu-tien-thai-giam/1370439/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.