Dịch: Lãng Nhân Môn
***
- Hừ! Dùng nước tạt cho tên thế tử bỏ đi này tỉnh lại, xem xem hắn ta có còn huênh hoang như trước được nữa không!
Một giọng nói khàn khàn không nén nổi sự đắc ý, tràn ngập thù hận vang lên.
Giọng nói vừa dứt thì dòng nước lạnh buốt thấu xương cũng hắt lên người Hàn Siêu, rùng mình một cái, Hàn Siêu mở bừng mắt ra.
Một đôi giày màu trắng xuất hiện trên nền đá xanh đã phủ một tầng băng mỏng, trên giày được khảm đầy bảo ngọc, còn có hoa văn hoa mai tinh xảo.
Đây là ấn kí của Hải Bá hầu Mai gia của Đại Huyền vương triều.
Hàn Siêu ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một thiếu niên mặc cẩm y hoa phục, trên mặt có hai vết dao dữ tợn đan chéo nhau, nụ cười trên mặt hắn ta đầy âm hiểm, hung dữ mà khủng bố.
Mai Thiếu Lục, thứ tử của Hải Bá hầu, từng tay sai của Hàn Siêu, bình thường đều khúm núm theo sau nịnh nọt hắn. Mục đích của hắn ta chính là bảo vệ địa vị của mình trong phủ Hải Bá hầu.
- Hàn Siêu, trước đây ngươi sai khiến ta như một con chó, hôm nay ta sẽ trả lại gấp mười lần những tủi nhục mà mình phải chịu lên người ngươi! Người đâu, mang đồ lên đây!
Mai Thiếu Lục cười nhếch mép, mười mấy gia đinh cao to đằng sau lưng hắn ta đẩy đám đông ra, kéo một chiếc xe ngựa tới.
Ngửi thấy mùi quái dị trong xe ngựa, dân chúng xung quanh vội vàng bịt mũi lùi ra sau, nhường ra một vòng tròn trống.
- Ha ha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-pham-tu-tien-thai-giam/1370438/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.