Mới ra khỏi chợ đồ cổ, di động liền vang lên, lại là Trương Siêu gọi đến.
Mạc Phàm do dự nhưng vẫn nghe máy.
- Tiểu Phàm, em ở đâu thế?
Trương Siêu cười mỉa nói.
- Gần chợ đồ cổ.
Mạc Phàm nói.
- Sao em lại ở chỗ đó, không phải em đến chợ đồ cổ mua quà sinh nhật cho chị họ em đấy chứ?
Khóe mắt Trương Siêu nhếch lên, thiếu chút nữa là bật cười.
Anh ta từng đến chợ đồ cổ với cha rồi, bên trong còn có phòng đấu giá, bán đấu giá định kỳ một số trân bảo.
Quả thật bên trong có một số bảo bối, nhưng khó phân biệt thật giả, cho dù mèo mù vớ phải chuột chết lấy được trân phẩm, cũng đừng hòng mà lấy ra được.
Dù sao một nơi như chợ đồ cổ, hạng người nào cũng có, chặn đường cướp bóc, ép mua ép bán phổ biến như xe bus.
Tên nhóc này đi đến nơi đó, không bị lừa gạt chỉ còn lại quần lót chắc chắn không ra được.
Nói không chừng bây giờ đã biến thành đầu heo.
- Ừm.
Mạc Phàm gật đầu.
- Bây giờ em vẫn khỏe chứ?
Trương Siêu cố nén cười hỏi.
- Tôi đã đi ra rồi, đang chuẩn bị đến nơi mở tiệc, có chuyện gì sao?
Mạc Phàm cười nhạt hỏi.
Trương Siêu nhíu mày, vậy mà tên nhóc này hoàn hảo không tổn hao gì rời khỏi chợ đồ cổ, chuyện này không khoa học?
- Không có gì, em đi ra là tốt rồi, bữa tiệc đã bắt đầu, chị họ em bảo anh giục em, đúng rồi, có cần anh lái xe BMW nhà anh đi đón em không,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-cap-than-y-tai-do-thi/66515/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.