Mạc Phàm còn chưa đi được bao xa, bỗng nhiên dừng bước lại, nhíu mày, khóe miệng khẽ cong lên, cười lắc đầu.
Hắn nhìn lướt qua xung quanh, nhìn thấy ngõ nhỏ ở phía trước, trực tiếp đi vào.
Mạc Phàm mới rẽ vào không bao lâu, Tôn Hữu Tài mang theo ba đại hán xuất hiện ở đầu hẻm, thấy Mạc Phàm đi vào trong ngõ nhỏ, không khỏi nở nụ cười.
- Tên nhóc này đi vào ngõ cụt, đúng là trời giúp chúng ta mà.
Bốn người không che che giấu giấu nữa, cũng chui vào trong ngõ nhỏ.
Ngõ nhỏ thâm sâu, Mạc Phàm đi đến đầu thì dừng lại.
- Bốn người đi theo tôi là có ý gì?
Bốn người thấy Mạc Phàm phát hiện, cũng không kinh hoảng, trái lại lộ ra tươi cười đắc ý.
- Mày trộm đồ của ông đây, mày nói xem là làm gì?
Tôn Hữu Tài cười mỉa nói.
Lông mày Mạc Phàm nhíu lại, quay người nhìn bọn họ.
- Tôi trộm đồ của ông, ông có chứng cứ gì không?
- Đồ trên tay mày là chứng cứ, còn cần chứng cứ gì khác sao?
Tôn Hữu Tài nhìn chằm chằm mấy món đồ trên tay Mạc Phàm nói.
- Tôi đã trả tiền những món đồ này rồi.
Mạc Phàm lạnh lùng nói.
- Ai có thể chứng minh mày đã trả tiền những món đồ này rồi, tao nhớ rõ mày thừa dịp tao không chú ý, không chỉ lấy đi mấy món đồ còn trộm tiền của tao nữa, đồ thì lấy tổng cộng ba món, tổng tiền là 450 tệ.
Tôn Hữu Tài tính toán rồi nói.
Mạc Phàm cười lạnh lùng, chủ cửa hàng này đúng là đủ xấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-cap-than-y-tai-do-thi/66514/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.