🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau
Hôm nay chẳng những anh ta xuất hiện ở Parma mà còn uy hiếp cô Lê.

Lạc Vũ lẳng lặng dịch sang bên cạnh Lưu Vân một chút, kín đáo đút tay vào túi quần, dùng điện thoại liên lạc ra bên ngoài.

Lúc này, Lê Tiếu nghe lời nói của Ôn Thời thì nhếch môi không chút sợ hãi: “Nếu tôi cần cả hai thì sao?”

Bạn bè và người yêu, không cần phải đưa ra lựa chọn!

Nghe vậy, năm ngón tay Ôn Thời gian ra, anh ta lại đẩy gọng kính xuống: “Vậy chắc không được rồi. Tiểu Lê, dù chúng ta quen nhau đã lâu, nhưng dường như tôi không hề nói cô biết tôi là ai.”

“Phải.” Lê Tiếu nhàn nhạt gật đầu, xắn tay áo để lộ cánh tay trắng nõn, rồi lấy điện thoại trong túi ra, đưa ra sau cho Lạc Vũ.

Sau đó, cố đút một tay vào túi, bước về phía Ôn Thời: “Anh là ai không quan trọng, nhưng anh không nên động vào Đường Đường.”

“Không nên?” Ôn Thời đứng yên nhìn cô đi đến, hai tay vẫn để sau lưng, nụ cười bên môi nhạt đi rất nhiều: “Vậy nói xem, tại sao Thương Thiếu Diễn lại động vào người nhà tôi?”

Hai người cách nhau hai, ba mươi mét, Lê Tiếu khoan thai đi đến.

Ánh đèn hai bên sân huấn luyện rọi lên gương mặt thanh tủ lạnh lùng của cô, vô cùng kiêu ngạo.

Lê Tiếu từng bước đến gần, Ôn Thời cũng bước tới trước.

Khoảng cách giữa hai người đang rút ngắn, đáy mắt Lê Tiếu hiện ý cười nhạt, cô nhìn Ôn Thời, nhếch môi nói: “Thế giới này làm gì có nhiều cái gọi là tại sao' đến vậy.”

Tại sao người khác lắm tiền, còn tôi thì không.

Tại sao người khác có thể còn tôi thì không.

Tại sao...

Con người luôn tự tìm cớ an ủi bản thân trong cảm giác bất bình này.

Đáng tiếc, thế giới này, xã hội này, luôn luôn bất công như vậy.

Trong nháy mắt, hai người mặt đối mặt ngay giữa sân.

Lê Tiếu không nói gì, vùng nắm đấm lên mặt Ôn Thời.

Tốc độ rất nhanh, lực bộc phát rất mạnh.

Đương nhiên, Ôn Thời biết việc Lê Tiếu có võ, nhưng không khỏi đánh giá thấp thân thủ của cô.

Ôn Thời khó khăn né tránh, bắt tréo tay cản lại cổ tay Lê Tiếu, mắt kính anh ta rơi xuống giữa sống mũi. Xuyên qua vành kính, anh ta nhìn Lê Tiếu, ôn tồn nhắc nhở: “Tiểu Lê, cô không đánh lại tôi đâu.”

Lê Tiếu nhếch môi, ánh mắt cực kỳ hứng thú: “Anh lắm lời thật đấy.”

Không thể phủ nhận, Ôn Thời thật không phải một tên xăng pha nhớt.

Anh ta có thể cản được đòn tấn công của cô, điều này đồng nghĩa với việc sức phản ứng và độ nhạy bén ẩn giấu dưới vỏ ngoài của một bartender thật sự xứng làm đối thủ.

Lê Tiếu không chần chừ, vung cánh tay trái, đẩy cùi chỏ chống lại sự kiềm chế của đối phương, sau đó nghiêng người đá chân, lấy góc độ xảo quyệt đạp vào eo Ôn Thời.

Nhưng anh ta nhanh chóng lui ra sau hai bước tránh được.

Có chút bản lĩnh!

Mắt Lê Tiếu sáng rực lên, cô tung người, nhưng lại đôi chân công kích giữa không trung.

Tư thế này thường làm đối phương lẫn lộn, Ôn Thời vốn định tránh đi như vừa rồi, nhưng bất ngờ bị đá vào đầu vai trái.

Ôn Thời quay đầu nhìn vai trái, dùng mu bàn tay hất bụi bên trên, chậm rãi tháo kính xuống, bóp nát nó.

Anh ta ném kính vụn sang một bên, giãn khớp cổ: “Xem thường có rồi.”
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.