🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau
Lê Tiếu phát hiện, xương quai của Thương Úc thật đẹp.

Đẹp đến mức...

cô vô thức chạm vào, muốn thử xem cảm giác sờ vào xương quai sẽ như thế nào.

Ngay sau đó, tay cô bị nắm lấy: “Em đang làm gì thế? Hử” Thương Úc híp mắt, giọng khàn khàn, âm cuối cao lên khiến mí mắt Lê Tiếu khẽ giật.

Cô khôi phục lý trí, nhìn ngón tay bị nắm lại của mình, tỉnh táo ngẩng đầu: “Chỗ này của anh có tàn thuốc.” Khóe môi Thương Úc nhếch lên ý cười nhàn nhạt, anh im lặng một giây rồi nhỏ giọng bên tại cô: “Chắc chứ? Sao anh lại nhớ từ buổi chiều họp đến giờ, anh chưa hút điếu nào.”

Lê Tiếu: “...” Ngại ngùng ghế.

Thấy dáng vẻ phiền não của cô, Thương Úc không khỏi bật cười thành tiếng, kéo cổ tay cổ: “Đi thôi, đưa em đi ăn.”

Đêm như mực, tám giờ, đoàn xe Diễn Hoàng và một chiếc Mercedes đỗ dưới tòa lầu phòng thí nghiệm.

Lê Tiếu được Thương Úc ôm vào lòng, anh hôn lên môi cô, dặn đi dặn lại: “Nghỉ ngơi sớm, có việc thì gọi điện cho anh.” “Được, ngủ ngon.” Lê Tiếu cọ gò má Thương Úc, cười khẽ rồi đẩy cửa xuống xe.

Cô nhận lại chìa khóa từ chỗ Lưu Vân, đứng yên nhìn theo đoàn xe đi xa, mím môi xoay người định lên xe.

Nhưng vừa đi được một bước, ánh mắt Lê Tiếu đã đảo quanh, nhìn về chiếc xe đỗ bên đường, khóe miệng chậm chạp nhếch lên: “Đi ra đi.”

Ở bên đường, tiếng bước chân khe khẽ truyền đến từ xéo phía sau Lê Tiếu.

Cô thờ ơ xoay người, nhíu mày nhìn chằm chằm, rồi chợt nheo mắt: “Sao lại là anh?”

Bên kia, đoàn xe Diễn Hoàng đang lái về biệt thự Nam Dương, Lưu Vân ngồi vị trí phó lái, cân nhắc mãi mới ngoái đầu lại nói: “Lão đại, hồi chiều chúng tôi nhận được tin, điểm dừng chân của Thương Phù ở Nam Dương chính là Nhã Thự Viên.”

Thương Úc đang dựa vào lưng ghế, nghe vậy hé mắt nhìn Lưu Vân, nhíu mày tỏ ý anh ta nói tiếp.

Lưu Vân hiểu ý, vẻ mặt khá trịnh trọng: “Cô Tiểu cũng có chung cư ở Nhã Thự Viên, lão đại nói xem, liệu có phải Thương Phù...” Lưu Vân còn chưa nói hết, không khí trong xe đã lạnh lẽo khiếp người.

Tuy Thương Phù này không phải một tay che trời, nhưng cô ta rất giỏi lợi dụng năng khiếu trời cho để hành động.

Với gương mặt quyến rũ và dáng người xinh đẹp, ở Parma từng có vô số gã đàn ông bằng lòng vào nơi dầu sôi lửa bỏng vì cô ta.

Nếu nói cô ta lòng dạ ác độc thì cũng không phải nói quá.

Vì theo điều tra cho thấy, chuyện nổ du thuyền của Thương Lục lúc trước cũng có dính líu đến cô ta.

Thương Úc khép mắt lại, sau một thoáng mới dặn dò: “Đi chào hỏi với Viện sĩ Giang, sắp xếp một số tay chân ở phòng thí nghiệm, âm thầm bảo vệ cô ấy.” “Vâng, lão đại.” Lưu Vân phấn khởi đồng ý sảng khoái.

Anh ta biết chắc chắn lão đại sẽ không bỏ mặc cô Lê.

Dù họ tin tưởng năng lực xuất chủng của cô Lê, nhưng đối mặt với người phụ nữ có thể giở mọi mánh khóe như Thương Phù, đề phòng vẫn hơn.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.