♣
Editor; Bạch Thố Thố
Từ trước tới giờ mỗi khi y gặp trở ngại, y thường thường hi vọng mình biến mất, ai cũng không tìm được mình, nhưng giờ đây khi mình thực sự biến mất, y lại nhịn không được suy nghĩ miên man.
Nếu y thực sự chết đi, hàng năm vào ngày giỗ của y, ai sẽ là người đứng trước mộ bia của y mà buồn rầu? Ai sẽ là người thường xuyên cầm lấy ảnh chụp của y, mà nhìn ngắm thật sâu cho đến đêm khuya, hoặc là nhẹ nhàng in lên đó một cái hôn? Ai sẽ ở nửa đêm một lần lại một lần mơ thấy y, tỉnh lại thì trằn trọc, không bao giờ có thể ngủ say được?
Có ai?
Y đột nhiên muốn rơi lệ, nhưng lại đang trong trạng thái hồn phách nên cái gì cũng không làm được.
Ra khỏi trại tạm giam, Cư Vũ Lâu không để ý tới bất cứ cái gì, bảo luật sư dùng tốc độ nhanh nhất đưa hắn đến bệnh viện, trong lúc đó hắn liên lạc với Cửu Giang đại sư, nhưng hắn nhất định cũng phải phối hợp với cả bệnh viện nữa.
Thuật “『 phục phách 』” thất bại trong gang tấc, ngay cả Đại La Kim Tiên cũng khó mà…”Ở trong điện thoại Cửu Giang ám chỉ các biện pháp giúp ca ca hồi phục cực kỳ thiếu thốn.
Cư Vũ Lâu mặc kệ, chỉ cần có một tia hi vọng, hắn tuyệt đối không buông tay.
Trong phòng bệnh có mấy người bác sĩ đang ở bên trong hội chẩn(=chuẩn đoán bệnh),Lâu Mỹ Tử, Ông Cao Tín, Ông Hàm Lăng cùng Trịnh Tử Cần chuyên tâm nghe bác sĩ nói, biết rõ Cư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/si-mi-vong-luong-chi-phuc-phach/129408/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.