Trịnh Tử Cần thấy Lâu Mỹ Tử ngồi ngây người ra, cái khí thế bức người của vị mỹ phụ (=người phụ nữ trung niên xinh đẹp) thường ngày nay đã mất đi không còn chút nào, từ tận đáy lòng hắn cũng cảm thấy xúc động, thở dài một hơi, hắn đã từng cho rằng mình là người đặc biệt duy nhất tồn tại trong lòng Cư Vũ Thác, nhưng vì cái gì Cư Vũ Thác lại có thể giấu diếm hắn một sự khiện then chốt thế này chứ?
Cái gọi là bốn mươi chín ngày đến tột cùng là như thế nào?
Mà ngày mai chính là ngày thứ bốn mươi chín…
Nhìn về phía xa xa nơi có hình ảnh của bác sỹ đang đi ra đi vào cấp cứu, đột nhiên tâm niệm khẽ động, hơn một tháng trước, Cư Vũ Lâu dùng trăm phương nghìn kế ngăn cản hắn, không cho hắn đi vào trong phòng bệnh thăm Cư Vũ Thác, nhưng kế tiếp sau đó Cư Vũ Lâu lại dùng rất nhiều thủ đoạn ngăn cản mọi tin đồn thổi ra ngoài, hắn nhớ rõ bệnh tình của Cư Vũ Thác lúc đó giống hệt như hiện tại.
Trong này nhất định có quan hệ.
Nhắc mới nhớ Cư Vũ Thác đưa cho hắn một phong thư, còn có thêm một loạt các câu nói ngốc nghếch nữa, Trịnh Tử Cần chạy đến WC ngay lập tức để mở ra lá thư này ra, bên trong có hai trang giấy, trang thứ nhất y gửi riêng cho Trịnh Tử Cần.
Trong thư viết, nếu đợi qua nửa đêm mai, Cư Vũ Lâu còn chưa trở lại, bản thân Cư Vũ Thác cũng chưa tỉnh, như vậy hắn phải đem một lá thư khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/si-mi-vong-luong-chi-phuc-phach/129407/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.