Luyện tập tới trưa thì bụng lại kêu gào, làm ta phải chui ra ngoài để nấu ăn.
- Sáng giờ ngươi kéo tay áo ta hoài không thả để làm gì?- Sesshomaru
- Thì ngươi bảo ta đi theo ngươi, thì ngươi có nhiệm vụ dẫn ta đi chứ
- Ngươi đâu phải người mù- Sesshomaru
- Ta không là người mù nhưng ta phải tu luyện chứ chẳng lẽ ngồi chơi mà nửa năm sau có lực lượng liền à.
Một tiếng hừ lạnh bay vào tai ta, nhưng không có thêm lời nào, có vẻ là cam chịu rồi.
Ăn xong ta lại tiếp tục chui vào vòng tay. Còn hắn không để ta kéo ống tay nữa mà bế ta lên. Theo lí luận của hắn thì ta làm chậm bước đi của hắn. Jaken đòi cõng ta nhưng không biết tại sao hắn không chịu.
Đến tối ta lại chui ra làm thức ăn, cơ thể này còn quá yếu, phải đạt đến huyền tướng mới có thể không cần ăn cơm được.
Hôm nay, ta nấu món thịt hầm thuốc bắc để bồi bổ cho cơ thể ốm yếu này.
- Cho ta một chén
- Còn lâu nhé
- Cho ta một chén- Ngửi được mùi không kiên nhẫn
- Hồi lúc ai không thèm ăn, giờ đòi ăn thì tôn nghiêm của ngươi ở đâu, ngươi không có lòng tự trọng à?
Nhiệt độ xung quanh giảm một cách đột ngột. Khoan đây đâu phải giọng Jaken. Ta thấy lạnh cả người, ta quay người lại, vừa quay vừa cầu trời cho giọng Jaken bị biến đổi nên mới có giọng như vậy. Nhưng nó lại theo định luật Murphy:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sesshomaru-ta-yeu-nguoi-co-duoc-khong/3053137/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.