Nhưng mà, nhất thời xấu hổ chẳng qua là chuyện nhỏ, xui xẻo chính là từ một lần bắt đầu tăng ca, trong lòng cậu vẫn thấp thỏm không yên, đương nhiên đây là có nguyên nhân đó.
Nín thở liếc nhìn đồng hồ hiện trên màn hình máy tính, cậu thỏa mãn gật đầu, rất tốt, rất tốt.
Bởi vì hiện tại đã là năm giờ hai mươi tám phút chiều, tức là chỉ còn có hai phút nữa cậu có thể tan ca rồi, thế là cậu đem mặt bàn lộn xộn tùy ý thu thập một chút, lần nữa liếc nhìn đồng hồ trên màn hình máy tính, cách lúc tan ca chỉ còn có một phút đồng hồ.
Ô, thật là sống một ngày bằng một năm, hơn nữa thời gian trôi qua mỗi một giây cũng làm cho lòng can đảm của cậu nhảy loạn.
Nhưng cậu còn chưa có kịp nghênh đón phút đồng hồ cuối cùng, thân ảnh người nào đó đã đi tới trước mắt của cậu.
Trời ạ, vì cái gì không buông tha cậu!
“Tiểu Hạo, có thể tranh thủ giúp tôi phần văn kiện này một chút không?”
Lời sếp vừa mới xuất ra, cùng với đó là tiếng cười trộm chối tai của các đồng nghiệp, cùng với vẻ mặt hả hê đáng giận.
Có lẽ mọi việc thực là sau lần thứ nhất ắt có lần thứ hai, lần thứ ba cũng liền theo mà đến, càng không xong chính là cậu thế nhưng quên đạo lý “quá tam ba bận”, rõ ràng một lần lại một lần khuất phục trước sếp lạm dụng uy quyền (phí tăng ca hấp dẫn),cho nên lẽ nào cậu thật là đáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sep-toi-khong-muon-tang-ca/2156762/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.