Cả buổi chiều tập luyện, cuối cùng Diệp Tố cũng học được cách thao tác di chuyển cơ giáp đơn giản, lảo đảo lắc lư như ma ốm mà đi vòng vòng trong phòng huấn luyện, Diệp Tố hoàn thành xong lượng huấn luyện hôm nay.
La Thành không chút khách khí mà chỉ ra tật xấu của Diệp Tố, chi li đến mức Diệp Tố xấu hổ, cuối cùng hắn còn nói thêm: "Kỳ thật...dù sao cũng phải nói, cậu thực ra cũng không tệ, chưa đến mức không cứu chữa được."
"Thôi, đừng an ủi tôi." Diệp Tố xoa cổ tay và ngón tay nhức mỏi, điều khiển cơ giáp làm động tác đơn giản nhất cũng hự hự, không thể so sánh với bộ dáng hạ bút thành văn của La Thành.
La Thành trừng mắt, ậm ừ nửa ngày cũng chưa nói ra cái tí sửu dần mão gì, vẫn luôn tái nhợt vô lực muốn khích lệ: "Vậy được rồi......"
Diệp Tố càng phiền muộn.
"Trở về ngủ." Diệp Tố mở cửa phòng huấn luyện ra bỗng nhiên phát hiện cảnh tượng hết sức náo nhiệt, giữa cửa đứng hai đám người, nhìn nhau giương cung bạt kiếm.
La Thành lập tức hai bước thành ba bước tiến tới, đứng che trước mặt bọn Địch Cảnh, nhướn mày nói: "Christine?"
Christine là một người đàn ông phương Tây hình thể cao lớn, mũi cao thẳng, đôi mắt thâm thúy, tóc ngắn màu đỏ xoăn xoăn khiến khuôn mặt già dặn ngược lại có chút hoạt bát, hắn nhếch nửa khóe miệng, lập tức toát ra khí chất côn đồ: "La, giới thiệu cho mày một người bạn mới."
"Phương Trí Duy, ban 3 hệ chiến đấu cơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-vuc-tham-la-mot-canh-dong-hoa/2891009/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.