Đêm, trăng hiện lên ngọn cây. Sắp tới mười lăm, trăng đã gần tròn, ánh trăng trong trẻo mà lạnh lùng. Xung quanh trăng tròn, những vì sao thưa thớt, nhấp nháy. Ánh trăng bao phủ thiên địa, phồn hoa quy về yên tĩnh.
Lãnh Loan Loan và Dạ Thần chuẩn bị thay y phục để đi ngủ, không ngờ bên ngoài lại vang lên giọng của tiểu thái giám.
“Khởi bẩm Hoàng Thượng, Lạc Vương xin cầu kiến.” Hắn cũng không muốn đêm khuya quấy rầy Hoàng Thượng, huống chi Hoàng Hậu vẫn hôn mê bất tỉnh, lửa giận của Hoàng Thượng cũng không phải là cao bình thường, vẻ mặt đau khổ, tiểu thái giám nhìn Lạc Vương ngọc thụ lâm phong đứng bên cạnh, nhưng cũng không dám đắc tội hắn.
Dạ Thần và Lãnh Loan Loan nhìn nhau, sao Dạ Lạc lại tiến cung? Giờ này hẳn là cửa cung đã sớm đóng cửa, không phải là hắn trèo tường vào chứ?
“Thần, ngươi cho hắn vào xem có việc gì.” Lãnh Loan Loan cũng có chút tò mò với việc đêm khuya Dạ Lạc tới, huống chi hắn còn trèo tường vào, nói xong, nàng lại giả vờ hôn mê nằm trên giường.
Dạ Thần lại mặc áo bào, sửa sang lại, sau đó buông màn giường, đứng lên.
“Tuyên.”
Dạ Lạc nghe thấy lời của Dạ Thần, đẩy cửa đi vào.
“Tham kiến Hoàng Thượng.” Đi vào, quả nhiên nhìn thấy một bóng dáng sau màn giường bán trong suốt, nói vậy hẳn là Hoàng Hậu nương nương. Không dấu vết thu lại ánh mắt, hắn chắp tay với Dạ Thần.
“Vương huynh không cần đa lễ.” Dạ Thần giương tay với hắn, chỉ vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-tuoi-tieu-xa-hau/2036466/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.